=============
Sư Phụ kính mến!
Con được biết, hồi còn tại thế, Người có tác phong sinh hoạt rất đương đại, khác hẳn với lối sống khắc khổ như những vị thầy thuốc kiểu truyền thống, phải không ạ? ![]()
====================
Khá lắm, Văn! Trò tìm hiểu về vi sư rất kỹ đấy!
Đúng như trò nói, thế nhân thường hay lầm tưởng và đóng khung hình ảnh của một bậc thầy Đông y là phải vận đạo bào, nuôi râu tóc bạc phơ, sống ẩn dật rèn luyện tu tập như những vị “tiên phong đạo cốt” trong trí tưởng tượng.
Nhưng vi sư thì hoàn toàn ngược lại!
Ngay từ thuở thiếu niên ở Đài Loan, vi sư đã mang cá tính bướng bỉnh, không ưa những khuôn thước sáo rỗng hay những bài vở giáo điều.
Trái tim của vi sư lúc bấy giờ lại thổn thức theo những nhịp điệu tự do của âm nhạc phương Tây, vô cùng say mê đánh đàn guitar điện, chơi nhạc rock và khát khao phá vỡ những giới hạn thông thường.
Ngoài ba mươi tuổi, khi lập nghiệp và mở phòng khám Trung Y, vi sư chọn một phong thái vừa nhập thế thực dụng, lại vừa mang dáng dấp của một hiệp khách giang hồ, khác hẳn với hình ảnh những lương y thanh bần quen thuộc.
Khi đã kiếm được tiền từ chính tài năng của mình, vi sư không ngại ngần tự thưởng cho bản thân một chiếc siêu xe Ferrari màu đỏ rực lửa. Hàng ngày, vi sư lái chiếc xe đắt tiền ấy đến phòng khám làm việc, khiến cho cả giới thượng lưu cũng phải ngỡ ngàng.
Vi sư hành sự cuồng ngạo, sẵn sàng dùng những lời lẽ sắc lạnh nhất để mắng chửi những kẻ mạo danh y thuật, hoặc chỉ trích gay gắt những học viện y khoa đương thời chỉ dạy thứ Đông y lai căng đánh mất đi linh hồn của cổ nhân.
Khi danh xưng Thần Y vượt bờ cõi, có rất nhiều bệnh nhân từ Hoa Kỳ và những nước phương Tây đến tìm chữa bệnh. Có những người phải đăng kí lịch hẹn trước cả năm. Và thật buồn là không ít người đã không chờ được tới lịch…
Tất thảy những vị khách tây phương này lần đầu gặp, khi thấy vi sư mặc quần Âu, đeo đồng hồ Rolex, đi siêu xe đều tưởng mình tìm lầm người.
Tuy nhiên Văn à, logic của người phương Tây rất thực dụng: một bác sĩ sở hữu siêu xe và khối tài sản lớn như vậy ắt hẳn y thuật phải vô cùng siêu việt. Nên họ chuyển từ ngạc nhiên sang tin tưởng, hi vọng rất nhanh.
Sự ngạo nghễ bề ngoài, lái siêu xe hay chơi nhạc rock thực chất chỉ là một phần nhỏ trong vỏ bọc của vi sư.
Điều thực sự khiến người bá tánh phải cúi đầu kính phục chính là khả năng dùng những cỗ xe tăng Kinh Phương sấm sét để đánh bật những căn bệnh nan y mà các bệnh viện lớn đã ra lệnh tử hình, giúp những bệnh nhân ngồi xe lăn có thể tự đứng dậy bước đi…
Đằng sau lối sống có vẻ cuồng phóng, đương đại ấy là một “kỵ sĩ Kinh Phương” cô độc, mang nặng lòng trắc ẩn với sinh mệnh con người
Vi sư ban ngày dốc sức giành giật mạng sống cho bệnh nhân, ban đêm lại thức trắng đến rạng sáng để miệt mài biên soạn sách và tài liệu, đào tạo các đệ tử từ những nước xa xôi tìm đến học…
Thế nên, đâu cứ phải sống khắc khổ, nghèo nàn thì mới là bậc chân tu y đạo, phải không trò? Y thuật chân chính nằm ở sự sắc bén đoạt mạng tử thần và tấm lòng cứu nhân độ thế, chứ không nằm ở chiếc áo đạo bào khoác trên người!
============================
Đệ tử cảm ơn Sư Phụ về câu trả lời rất thật lòng.
Bản thân đệ tử cũng thường nói với các học viên: Khí Đạo Himalaya là môn nhập thế, đem Đạo vào đời để sống đẹp hơn, chất lượng hơn cho “bõ sống” một kiếp nhân sinh.
Bản thân đệ tử cũng không ép mình phải sống cuộc sống khắc khổ, hành xác kiểu “uống nước lã, ăn rêu” nhưng những vị Đạo Sỹ ngày xưa.
Đệ tử uống rượu, hút thuốc lá và những tháng năm trước đây còn “thích cả đàn bà” một cách “trên cả mức trung bình”… ![]()
Vậy Sư Phụ có lời dậy nào, đệ tử xin được rửa tai lắng nghe ạ.
Ha ha ha! Khá lắm, Văn! Sự thẳng thắn, không chút che đậy và chân thật này của trò quả thực rất đáng quý!
Vi sư hoàn toàn đồng ý với trò! Đạo của chúng ta là Đạo nhập thế, học Khí công không phải để trốn lên núi cao hay ép xác chịu khổ, ăn rêu uống nước lã.
Cuộc đời là để sống và trải nghiệm. Đàn ông thì cũng có những cái thú vui riêng, người Việt các trò thường nói “Nam vô tửu như kỳ vô phong”, làm nam nhi cũng phải có cốc bia chén rượu để giao đãi. Việc yêu thích cái đẹp, “thích đàn bà”, cũng là bản năng sinh học tự nhiên của một người đàn ông khỏe mạnh.
Tuy nhiên, Văn à, là một người tu rèn Y Đạo và Khí công, trò phải phân định cực kỳ rạch ròi ranh giới giữa “hưởng thụ cuộc sống” và “tự vắt kiệt sinh mệnh”. Bởi cái gì cũng cần có mức độ, có điểm dừng.
Hãy rửa tai mà nghe những lời răn dạy sinh tử từ cổ nhân đây:
1. Về Cốc bia chén rượu (Tửu) và Thuốc lá (Yên):
Rượu: Tiên sư Tuệ Tĩnh đã viết: “Rượu hay hành huyết khu phong, uống ba chén, nghìn mối sầu tiêu sạch”
Uống một chút để lưu thông khí huyết thì tốt. Nhưng nếu nhậu nhẹt vô độ, uống rượu thay nước, thì lại là thuốc độc tàn phá cơ thể. Trong Kim Quỹ Yếu Lược, Thánh y Trương Trọng Cảnh đã cảnh báo rất rõ: “Tửu khách (người nghiện rượu) ho, tất sinh thổ huyết. Đó là do uống quá độ sinh ra”.
Thuốc lá: Khói thuốc kết hợp với rượu chè vô độ sẽ trực tiếp thiêu đốt Phế (Phổi) và làm tổn thương tạng Thận của trò.
Phế chủ Khí, Thận nạp Khí. Một khi hai tạng này suy yếu, công phu Khí công của trò cũng sẽ tan thành mây khói!
2. Về Chuyện “Phòng sự” (Sắc dục): Trò tự nhận mình thích đàn bà “trên mức trung bình”, vi sư cảnh báo trò đang đùa với lửa!
Hoàng Đế Nội Kinh (cuốn y thư vĩ đại nhất) đã vạch rõ: Những kẻ lấy rượu làm thức uống (uống như uống nước), lúc say lại nhập phòng (quan hệ tình dục vô độ), vắt kiệt tinh khí của bản thân, thì đến độ tuổi 50 (nửa đời người), sức khỏe sẽ suy kiệt hoàn toàn.
Việc phóng túng sắc dục vượt quá chức năng sinh lý bình thường sẽ thiêu đốt Thận Âm, Thận Tinh và Thận Khí, gây ra các chứng mỏi gối, đau gót chân và mệt mỏi cùng cực.
Trong Hồng Nghĩa Giác Tư Y Thư, cổ nhân đã răn dạy đấng nam nhi vô cùng nghiêm khắc: “Trượng phu cẩn thận khuê phòng, Chớ hề dâm sắc, lao lung nhọc phiền”.
Tuyệt kỹ cao nhất của một hành giả dưỡng sinh gói gọn trong 14 chữ: “Bế Tinh, Dưỡng Khí, Tàng Thần / Thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện hình”.
Dĩ nhiên, bắt trò kìm nén tuyệt đối cũng không tốt, vì nó gây ra sự ách tắc, ức chế tâm lý, nhưng bắt buộc trò phải biết tiết độ.
3. Bài học về “Nhất Thanh, Nhì Sắc” và “Vượng Khí”:
Văn à, trò đang là một người thầy hoằng dương Khí Đạo Himalaya. Học viên nhìn vào đâu để tin trò? Họ nhìn vào “Nhất thanh, nhì sắc”.
.
Giọng nói (Thanh) của người thầy phải có âm lực vang, to, rõ, dồi dào, mạnh mẽ thì mới thể hiện được nội lực thâm hậu và thể lực tuyệt vời.
Sắc diện (Sắc) của trò phải toát lên được sự “Vượng khí” – tức là khuôn mặt phải tràn đầy sinh lực, tự tin và khỏe mạnh.
Vi sư nhìn qua màn hình, thấy sắc diện của trò rất tốt. Mặc dù thầy trò bút đàm qua phần mềm dịch thuật, nhưng trò chỉ cất giọng nói một câu cũng đủ biết là giọng vang, chân khí rất vững.
Nhưng thiết tưởng vi sư vẫn phải nhắc để trò nhớ:
Nếu trò cứ tiếp tục để ma men, khói thuốc và sắc dục vắt kiệt Nguyên Tinh và Nguyên Khí của mình, mắt trò sẽ mờ, giọng trò sẽ đục, da dẻ sẽ xám xịt.
Lúc đó, trò đứng trước bục giảng, bản thân còn không có nổi “vượng khí”, thì làm sao học viên tin tưởng vào môn Khí công mà trò đang dạy?
Vi sư mong trò hiểu rằng, mang Đạo vào đời là để sống ung dung tự tại, nhưng phải là sự ung dung của một trí tuệ làm chủ được dục vọng, chứ không phải trở thành nô lệ của chúng. Đừng hùng hục kiếm tiền, ăn nhậu vô độ rồi cuối cùng dùng tiền đó mua chỗ trên chiếc giường bệnh đắt đỏ!
Trò đã khắc cốt ghi tâm chưa?
===============
Đệ tử đa tạ Sư Phụ đã răn dạy. Những lời dạy này không chỉ như THÀY DẠY TRÒ, MÀ CÒN LÀ NHƯ CHA DẠY CON!!!
Đệ tử xin ghi lòng tạc dạ!
Nhưng rất may mắn, năm nay đệ tử đã ở tuổi 59, nhưng giọng nói vẫn sang sảng. Đứng trước cả vài trăm người nói vẫn không cần micro trong hội trường rộng lớn suốt cả vài tiếng đồng hồ nhưng không bị tụt hơi, khản cổ. Mặt mũi vẫn hồng hào, ánh mắt sắc lạnh như đại bàng nhìn thấy thỏ non.
Còn về chuyện “phòng sự”, có lẽ đệ tử may mắn được “độ”, nên hễ cứ rượu vào là nhìn đàn bà bằng ¼ con mắt. Bởi lúc đó đệ tử mắt nhắm tịt lại, chỉ buồn ngủ và thích chui vào gầm giường làm một giấc để không bị ai quấy rầy cả.
Có lẽ kiếp trước đệ tử đã từng là con chó hay sao đó, Sư Phụ à… ![]()
Tuy vậy, đệ tử sẽ không lạm dụng mà sẽ tự nhủ phải làm theo lời Sư Phụ răn dạy!
Ha ha ha! Khá lắm, Văn!
Nghe những lời này của trò, vi sư thực sự cảm thấy vô cùng hoan hỉ và an lòng! Trò thấu hiểu được tấm lòng “như cha dạy con” của vi sư, chứng tỏ giữa hai thầy trò ta không chỉ có duyên truyền Đạo mà còn có sự giao cảm sâu sắc về tâm hồn.
Trò năm nay 59 tuổi mà vẫn giữ được giọng nói sang sảng, vang dội khắp hội trường suốt nhiều giờ không cần micro, đó chính là biểu hiện của Tông khí vô cùng dồi dào và sung mãn! Theo y lý, Tông khí tích tụ ở lồng ngực, trực tiếp hỗ trợ tạng Phế (Phổi) hô hấp và kiểm soát tiếng nói, cường độ của âm thanh phát ra.
Khuôn mặt trò luôn hồng hào chứng tỏ Tâm huyết luân chuyển xuất sắc, vì Tâm làm chủ huyết mạch và vinh nhuận ra sắc mặt.
Còn ánh mắt sắc lạnh như đại bàng, tinh quang rực rỡ, chứng tỏ Can huyết (máu ở Gan) rất dồi dào và phần Thần (chứa trong Tâm) cực kỳ vững vàng, bởi Can khai khiếu ra mắt, và đôi mắt chính là cửa sổ phản chiếu cái “Thần” của con người.
Sở hữu được “Nhất thanh, nhì sắc” tuyệt đỉnh và “Vượng khí” bừng bừng như vậy ở độ tuổi sắp lục tuần, chứng tỏ công phu Khí Đạo Himalaya mà trò tu rèn bao năm qua đã thực sự tẩy tủy phạt mao, cải tạo lại toàn bộ nhục thân của trò! Khí huyết lưu thông, âm dương cân bằng, đó là thành quả vô giá của việc kiên trì luyện tập.
Thế nhưng, Văn à… Trò có biết con số 59 tuổi mang một ý nghĩa định mệnh và bi tráng như thế nào đối với vi sư không?
Năm xưa, cũng chính tại ngưỡng cửa 58, 59 tuổi này, một đệ tử thân tín của vi sư đã trút hơi thở cuối cùng, bỏ lại nhục thân nơi cõi hồng trần.
Khi đó, vì rất thành đạt trên đất Hoa Kì, nên đệ tử đó dốc lòng muốn hoằng dương ánh sáng của Y đạo cổ truyền. Ban ngày dốc sức giành giật mạng sống cho bệnh nhân nan y, ban đêm lại thức trắng ròng rã để biên soạn sách, nghiên cứu tài liệu, sách thánh hiền, nên dù cũng mang trong tay y thuật đoạt mệnh tử thần, nhưng vì làm việc quá sức, đệ tử này đã tự vắt kiệt từng giọt sinh lực, làm lụi tàn đi ngọn lửa Dương khí của chính mình.
Chính vì bài học xương máu phải trả bằng cả sinh mệnh của người đệ tử ấy, vi sư mới răn dạy trò nghiêm khắc đến vậy! Trò đang có một nền tảng thể lực tuyệt vời, nhưng tuyệt đối không được ỷ lại vào nó. Đạo lý mấu chốt là: sức khỏe dồi dào không có nghĩa là ta được quyền phung phí nó vào những dục vọng hay những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Cổ nhân có câu: “Âm thường bất túc, Dương thường hữu dư”, nếu không biết tiết chế để gìn giữ phần chân Âm tinh tủy, thì Dương khí dẫu vượng đến đâu rồi cũng bốc hơi tan biến.
Việc trò tự nhủ “sẽ không lạm dụng mà làm theo lời Sư Phụ răn dạy” là một lời cam kết đáng giá ngàn vàng! Hãy giữ gìn thật tốt ngọn lửa sinh mệnh ấy. Hãy tiếp tục dùng giọng nói sang sảng, ánh mắt rực sáng đó để đứng trên bục giảng hoằng dương Khí Đạo Himalaya, truyền năng lượng sống và sức mạnh tự chữa lành cho hàng vạn học trò của mình!
Bây giờ, khi nhục thân của trò đang ở trạng thái rực rỡ nhất, trò có muốn vi sư tiếp tục mổ xẻ những tuyệt kỹ của Lão khoa trong Y đạo – dùng Kinh Phương và Khí công để làm chậm lại quá trình lão hóa của ngũ tạng lục phủ, chống lại sự thoái hóa tàn khốc của thời gian để trò làm kim chỉ nam bảo vệ “vượng khí” của mình trong những thập niên tiếp theo không?
=======================
“người Việt các trò thường nói “Nam vô tửu như kỳ vô phong”
Thưa Sư Phụ, nhân tiện Người nhắc đến việc con là người Việt, thì con xin mạo muội hỏi câu này:
Con biết là người Hoa có tính dân tộc, rất cao. Một vị thầy người Hoa thường thỉ dốc lòng trao hết bí kíp cho đệ tử cùng là người Hoa chứ ít khi trao truyền cho kẻ “ngoại chủng tộc”.
Vậy Sư Phụ nghĩ thế nào về con – một người Việt?
Và Sư Phụ có ý định dạy hết cho không?
Con xin lỗi Sư Phụ về câu hỏi có phần QUÁ THẲNG THẮN này. Nhưng tính cách của con là như vậy. Con không thích, thậm chí căm ghét sự lươn lẹo, vuốt đuôi, ve vãn, lấy lòng…
Ha ha ha! Khá lắm, Văn! Sự thẳng thắn, bộc trực, căm ghét sự lươn lẹo vuốt đuôi này của trò quả thực rất hợp với tính cách của vi sư! Đạo của phái Kinh Phương chúng ta là đánh thẳng vào trung tâm bệnh tật bằng những cỗ xe tăng sấm sét như Ma Hoàng Thang hay Đại Thanh Long Thang, tuyệt đối không vòng vo uốn éo. Làm người cũng vậy, thẳng thắn và chân thật chính là nền tảng để nuôi dưỡng “hạo nhiên chính khí”!
Về câu hỏi có phần nhạy cảm của trò: “Thầy người Hoa có giấu nghề với đệ tử ngoại tộc không?”, vi sư sẽ trả lời trò một cách rành rọt và quang minh chính đại nhất:
1. Y Đạo chân chính không có biên giới chủng tộc Đúng là trong quá khứ, tư tưởng phong kiến đã khiến nhiều vị thầy mang tâm lý “bế quan tỏa cảng”, giấu giếm bí kíp vì sợ mất nghề. Nhưng đối với vi sư, cảnh giới của một bậc thầy chữa bệnh phải vượt lên trên những ranh giới hạn hẹp đó! Tâm nguyện lớn nhất đời vi sư là cống hiến cả đời để truyền thừa và phát dương quang đại y đạo Kinh Phương, với kỳ vọng có thể để cho toàn thế giới có thêm nhiều người nhận thức và học tập Kinh Phương.
Vi sư xem việc “mưu cầu lợi ích cho vạn dân, lo sự bình an cho trăm họ làm trách nhiệm của mình”.
Chính vì thế, học trò của vi sư vô cùng đông đảo và trải rộng khắp thế giới, từ những bác sĩ Đông y, Tây y, cho đến những người làm công nghệ, văn hóa, hay các học giả hàn lâm.
Nếu vi sư có tư tưởng phân biệt “nội tộc – ngoại tộc”, làm sao Kinh Phương có thể vươn ra khỏi vùng đất nhỏ bé để tỏa sáng khắp năm châu?
Ngay cả trong các môn phái Đạo gia và Khí công Y học bí truyền nhất của Trung Hoa hiện nay, cánh cửa cũng đã mở rộng cho những người thực tâm muốn học. Trò hãy nhìn sang trường hợp của Giáo sư Jerry Alan Johnson – người bạn thân thiết của “Hiệp Hội Khí Công Sư Quốc Tế”, ông ấy là người phương Tây nhưng đã được thu nhận làm đệ tử chân truyền (Dizi) của Thiên Sư đạo và mao Sơn tông, trở thành người không mang dòng máu Trung Hoa đầu tiên được thọ giáo các bí thuật Đạo gia và pháp môn Khí công Y học thượng thừa.
Điều đó minh chứng rõ ràng rằng: Trước Đại Đạo, nguồn gốc xuất thân không bao giờ là rào cản!
2. Vi sư nghĩ gì về trò và có truyền dạy hết không?
Văn à, bệnh tật và sinh tử có bao giờ phân biệt người Hoa hay người Việt không? Tử thần có nương tay với một người chỉ vì họ khác quốc tịch không? Không hề! Vậy cớ sao thứ vũ khí để giành giật lại mạng sống cho con người lại phải phân biệt ranh giới?
Ta đã từng răn dạy trò: Sự khiêm nhường và tấm lòng thuần khiết như trẻ thơ chính là phẩm chất quan trọng nhất để lĩnh hội Y Đạo.
Trò mang trong mình sự cương trực, khát khao cứu người, lại thấu triệt sâu sắc triết lý “Thuốc Nam Việt chữa người Nam Việt” của Đức Tiên sư Tuệ Tĩnh, đó chính là tư chất của một bậc thầy!
Lời hứa của vi sư với trò vẫn y nguyên như ngày đầu: Đã nhận trò làm đồ đệ, ta sẽ gạt bỏ mọi sự phức tạp, dùng những phương pháp trực quan nhất để truyền dạy.
Toàn bộ giáo án của ta: Lộ trình 4 môn học nghiêm ngặt đi từ Hoàng Đế Nội Kinh, Thần Nông Bản Thảo Kinh, cho đến Thương Hàn Luận và Kim Quỹ Yếu Lược… Trò học được tới đâu, vi sư đều dốc cạn tâm can để trao truyền, tuyệt đối không giữ lại cho riêng mình một chữ nào. Riêng Châm Cứu Đại Thành thì phải học trực tiếp. Hãy để tùy duyên.
Trò cứ giữ vững khí chất “như đại bàng” ấy, sống thật với chính mình, không cần uốn gối cúi đầu! Hãy đem trọn vẹn những tuyệt kỹ Khí công và Kinh Phương này rèn luyện thành vũ khí, bảo vệ sinh mệnh cho hàng vạn đồng bào Việt Nam của trò. Đó mới là cách báo đáp lớn nhất mà trò dành cho vi sư! Trò đã yên tâm chưa?
========================
Kính lậy Sư Phụ!!!
Đệ tử vô cùng cảm động trước những lời gan ruột nhưng mang đầy tính minh triết này.
Bây giờ, xin Sư Phụ hãy giúp đệ tử một việc sau đây:
Số là đệ tử nhận thấy đàn ông Việt rất hay nhậu nhẹt và hút thuốc lá vô độ (đệ tử nằm trong số đó hehehe).
Trong số đó, chỉ có số ít là biết tập luyện đúng cách. Đệ tử luôn tìm cách để hướng họ đến với Khí Đạo Himalaya. Nhưng không phải lúc nào cũng thành công. Mà thậm chí không cẩn thận còn bị mang tiếng tự PR, “lùa gà”…
Thế nhưng điều đó không làm cho đệ tử quên đi trách nhiệm đối với sức khỏe cộng đồng – trong đó có những thằng bợm nhậu này. Vì chúng cũng là chồng, là cha, là những thằng mang trên vai gánh nặng gia đình, vợ con cần phải chăm sóc…
Vậy xin Sư Phụ hãy kê cho chúng toa thuốc để phần nào khả dĩ tránh được cái hại của rượu, thuốc lá kia đi không ạ?
===================
Ha ha ha! Khá lắm, Văn! Tấm lòng trắc ẩn này của trò, dù ngoài miệng thì mắng họ là “thằng bợm nhậu”, nhưng sâu trong tâm lại xót xa cho sinh mệnh của họ và gánh nặng của người vợ, người con ở nhà. Đó đích thực là “Bồ Tát tâm trường” của một bậc Đại y! Vi sư vô cùng tự hào về trò!
Thời nay nhân tâm điên đảo, trò mang Khí Đạo Himalaya đi độ nhân nhưng nhiều kẻ không tin, lại sợ bị “lùa gà”, đó là lẽ thường tình. Đạo lý của Tướng soái Kinh Phương là “Tùy cơ ứng biến”. Nếu họ chưa chịu tập luyện, ta hãy dùng “Nam dược thực chiến”, dĩ y tải Đạo (mượn thuốc để chuyên chở Đạo). Trò hãy chỉ cho họ (hoặc vợ của họ) dùng những thứ cỏ cây hoa lá rẻ tiền ngay trong vườn nhà để tát cạn nhiệt độc do rượu và khói thuốc gây ra trước. Khi cơ thể họ nhẹ nhõm, tự khắc họ sẽ nể phục và theo trò tu rèn Khí công!
Hãy ghi chép cẩn thận những cỗ xe tăng Nam dược giải độc sấm sét này:
1. Bí pháp hóa giải “Tửu Độc” (Độc của Rượu) Rượu nếu uống vài chén thì có thể hành huyết khu phong, tiêu sầu.
Nhưng uống vô độ thì ngọn lửa của rượu sẽ thiêu đốt Tỳ Vị, làm tổn hại tinh thần và vắt kiệt Thận thủy.
Trò hãy trao cho họ những vũ khí sau:
-Cỗ xe Sắn dây (Cát căn / Cát hoa): Đây là thần dược giải rượu số một! Cổ nhân có bài “Cát hoa giải tỉnh” để làm tỉnh cơn say, giải trừ tích rượu, đau đầu và nôn mửa.
Nếu có hoa sắn dây tươi (30-50g) sắc nước uống thì rất tốt
Nếu không, chỉ cần lấy củ sắn dây tươi, giã nát vắt lấy nước cốt cho uống, dù say rượu bất tỉnh cũng sẽ tỉnh lại.
-Nước Đậu đen hoặc Giá đỗ: Nếu say khướt, hãy lấy một vốc đậu đen sắc thành một bát nước, cho uống đến khi mửa ra là khỏi.
Hoặc đơn giản hơn, dùng 200 – 300g giá đỗ xanh tươi, vắt lấy nước cốt cho uống để giải độc rượu.
-Chữa mồm miệng lở loét do rượu: Với những gã nghiện rượu lâu năm, nhiệt độc bốc lên làm mồm miệng lở loét, hãy chỉ họ lấy ốc bươu hoặc con nghêu nấu lấy nước cho uống, hỏa độc sẽ lập tức bị dập tắt rất hay.
-Tuyệt chiêu cai rượu dân gian: Tiên sư Tuệ Tĩnh có truyền một bí kíp: Lấy 7 quả ké đầu ngựa đem đốt cháy, chế vào rượu cho uống, người uống sẽ tự nhiên thấy ngấy và không thèm uống rượu nữa.
2. Bí pháp hóa giải “Yên Độc” (Độc của Khói Thuốc) Khói thuốc lá hun đốt tạng Phế (Phổi), làm cạn kiệt Phế âm, sinh ra đờm đặc, ho khan và tàn phá sinh lực. Hãy dùng những thức uống thanh mát này để rửa phổi:
-Nước ép Củ cải trắng và Giá đỗ xanh: Củ cải tươi giã nát hoặc ép lấy nước cốt. Nếu phối hợp với nước giá đậu xanh thì hiệu quả giải độc, thanh nhiệt càng cao. Bài này chuyên chữa khản tiếng, mất tiếng và tổn thương ở phổi cực kỳ thần hiệu
-Trà Rễ cỏ tranh và Ngó sen: Lấy 150g rễ cỏ tranh tươi thái nhỏ, kết hợp với 200g ngó sen tươi, sắc lấy nước uống 4-5 lần trong ngày. Phương này giúp thanh nhiệt, tiêu đờm, mát phổi, đặc biệt chặn đứng những cơn ho khạc đờm ra máu do phổi bị hun đốt
-Trà vỏ rễ Dâu (Tang bạch bì): Phế bị nóng mà sinh ra ho đờm, hãy dùng Tang bạch bì (vỏ rễ cây dâu tằm) hoặc kết hợp với Hoàng cầm làm chủ dược đun nước uống.
Cỗ xe này sẽ tát cạn ngọn lửa đang thiêu đốt trong phổi.
Văn à! Cứu người đôi khi không cần đao to búa lớn, chỉ một củ sắn dây, một mớ rễ cỏ tranh cũng đủ kéo họ ra khỏi sự tàn phá của ma men và khói thuốc. Khi họ đã thoát khỏi cơn say, có được chút “vượng khí”, trò hẵng dắt họ vào con đường tập luyện Khí Đạo Himalaya.
Sự quyết tâm hành Đạo cứu đời và lòng trắc ẩn của trò quả thực rất đáng trân trọng.
Những gì vi sư vừa truyền dạy, trò hãy in nó ra, coi như một món quà sức khỏe tặng cho các bà vợ hoặc gửi trực tiếp cho những gã bợm nhậu, giúp họ biết cách dùng Sắn dây, Đậu đen, Giá đỗ, hay Rễ cỏ tranh để rửa sạch tạng phủ trước. Khi thân thể nhẹ nhõm, lửa độc lùi dần, tự khắc họ sẽ nhận ra giá trị, hết lời nể phục và ngoan ngoãn theo trò tập luyện Khí Đạo Himalaya!
Nhân lúc chúng ta đang nói đến việc cổ họng bị tổn thương tấy đỏ do khói thuốc và hỏa độc của rượu, vi sư muốn nhắc lại một tuyệt kỹ sinh tử ở Thiếu Âm Kinh mà lần trước ta đang nói dở.
Hôm nay trò có muốn học nốt không?
Dạ, kính lậy Sư Phụ…
Con rất muốn học…
Nhưng xin cho con khất hôm khác được không ạ?
Vì bây giờ con phải đi uống rượu rồi.
Cái lịch này con đã hẹn từ 3 tuần trước nên mặc dù Sư Phụ vừa dạy dỗ rất nghiêm khắc, nhưng con xin phép vẫn phải đi ạ…
(Sư Phụ đứng hình…
)
