fbpx

THẤT BẠI TRONG 13 NĂM XIỂN DƯƠNG KHÍ ĐẠO

Khí Đạo Himalaya – Tâm Sự Chưởng Môn

Và những bài học tôi nhận được từ vị Thầy

====================

13 năm xiển dương Khí Đạo Himalaya, hướng dẫn hàng vạn người tập luyện, tôi từng nghĩ mình đã quen với mọi loại khó khăn. Nhưng có một thất bại khiến tôi đau đến tận hôm nay vẫn còn nhớ rõ.

Đó là giai đoạn sau đại dịch. Nhiều học viên của tôi, người bị ung thư, người tiểu đường, người gan nhiễm mỡ, đã tập luyện kiên trì và khỏe lên rõ rệt. Nhưng sau một thời gian, một số người trong số họ bắt đầu yếu lại. Có người mệt mỏi triền miên, có người bệnh cũ như muốn quay về. Trong lòng họ, niềm tin vào Khí công bắt đầu lung lay. Một số người rời bỏ môn phái, đi tìm những lời hứa hẹn ở nơi khác.

Tôi day dứt: Tại sao những người đã từng khỏe lên, lại có thể yếu đi đến vậy? Và khi họ quay lưng, tôi, với vai trò một người thầy, nên đứng ở đâu, nên làm gì?

Tôi đem nỗi lòng này hỏi Sư Phụ của mình, người dạy tôi Y học cổ truyền Kinh Phương. Và câu trả lời của Người đã đưa tôi trở về trạng thái cân bằng sau nhiều năm vật vã, trăn trở….

========================

Sư Phụ kính mến!

Buổi học trước, Sư Phụ đã chia sẻ với con những kinh nghiệm trong suốt tháng năm hành nghề thuốc cứu người của mình. Con lắng nghe và thấm thía vô cùng. Cuối buổi, Sư Phụ hỏi con có muốn kể lại những buồn vui trong những năm theo nghiệp Khí Đạo Himalaya không. Lúc đó cũng vừa đến giờ vào lớp buổi sáng, nên con xin phép được trả lời sau.

Bây giờ, con xin thưa lại cùng Sư Phụ.

Suốt 13 năm theo nghiệp Khí Đạo Himalaya, con đã có rất nhiều niềm vui.

Vui vì thấy đa phần học viên, sau một thời gian tập luyện, khí sắc tốt lên hẳn, sức khỏe được cải thiện rõ rệt.

Vui vì được gặp thêm nhiều người, nhiều tấm lòng ấm áp và thiện lương, nhận được những tình cảm mà con luôn trân trọng giữ trong lòng.

Và vui nhất, có lẽ là khi nhìn thấy những học viên mang trọng bệnh, những người đã chạy chữa khắp nơi, đã qua bao lần hóa trị, xạ trị, cơ thể tiều tụy héo hon đến mức cả họ và gia đình đã âm thầm “chuẩn bị cho phần việc còn lại”… Vậy mà sau mười ba năm kiên trì tập luyện, họ vẫn sống. Vẫn yêu đời. Vẫn lạc quan, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng bên cạnh những niềm vui đó, thưa Sư Phụ, cũng có những nỗi buồn.

Buồn vì có những học viên được người khác mách bảo, tìm đến con khi đã “không còn gì để cứu vãn.” Cơ thể họ lúc đó như một căn nhà đã bị hỏa hoạn thiêu rụi, đã sập xuống từ trước… Bệnh trọng đã đi quá xa.

Giờ nghĩ lại, con thấy tiếc nuối vô cùng, vì ngày đó con chưa được biết Sư Phụ. Con cứ nghĩ: nếu khi ấy vừa có bài tập luyện, vừa có những bài thuốc quý của Người, thì biết đâu, mọi chuyện đã có thể khác đi.

Nhưng nỗi buồn lớn nhất, thưa Sư Phụ, là khi đại dịch Covid ập đến.

Tất cả mọi người đều phải tiêm vaccine. Thứ vaccine chưa có đủ thời gian để kiểm chứng…

Và cũng ngay từ ngày đó, con biết chắc chắn những thứ vaccine này sẽ để lại những hậu quả nghiêm trọng.

Và quả như vậy…

Hầu hết những người tiêm vaccine, nhẹ thì bị rụng tóc, bị ảnh hưởng tới trí nhớ, nam thì liệt dương, nữ thì rối loạn kinh nguyệt…

Và cũng chưa bao giờ lại nhiều người chết vì bị đột quị như bây giờ… Đáng ngại là tỉ lệ bệnh nhân đột quị trẻ hóa rõ rệt, chứ không phải người đứng tuổi, cao tuổi như ngày trước đại dịch.

Một số học viên đã từng mang trọng bệnh, đã tập luyện và khỏe lên rất nhiều, nhưng rồi vì những lý do liên quan đến dịch bệnh, đến vaccine, bệnh tình của họ quay trở lại…

Và họ mất lòng tin vào môn phái.

Họ lặng lẽ rời đi, không một lời từ biệt… Vì cho rằng Khí công đã chẳng giúp được gì cho mình.

Con buồn đến vô hạn. Buồn vì cảm thấy bất lực, vì không thể làm được gì hơn cho học viên của mình. Mặc dù trong lòng con, và có lẽ cả họ cũng biết: Rằng nếu không có những năm tháng tập luyện đó, thì với một căn bệnh nan y như ung thư, liệu có mấy ai có thể sống thêm được mười ba năm (và bây giờ vẫn đang sống)?

Con chỉ còn biết cầu nguyện. Cầu cho những học viên ấy gặp được một phép màu nào đó, để họ lại được khỏe lên, lại có những tháng năm yêu đời và lạc quan như suốt hơn mười năm họ đã gắn bó cùng Khí công.

Người ta thường nói: “Niềm vui thăng hoa – nỗi buồn kết tủa.” Những niềm vui rồi cũng trôi qua nhanh, nhưng nỗi buồn thì luôn đọng lại, nhói lên, có khi rất thường xuyên, thưa Sư Phụ.

Và đó cũng chính là lý do con tìm đến học Sư Phụ, để có được những bài thuốc quý, mong sao có thể hạn chế đến mức tối đa những nỗi buồn nhức nhối ấy trong những năm còn lại của đời mình.

Con cũng không hề lo lắng cho thanh danh của môn phái sẽ bị ảnh hưởng, khi có nhiều người mới muốn tìm đến để tập luyện. Nhưng khi họ nhìn thấy những học viên trọng bệnh kia rời bỏ, họ cũng phân vân, rồi từ bỏ luôn ý định tập luyện… Vì nghĩ rằng Khí công cũng sẽ chẳng giúp được gì cho mình.

Sư Phụ nghĩ sao về những điều con vừa chia sẻ?

================

Sư phụ trả lời:

Đệ tử, vi sư hoàn toàn thấu hiểu nỗi đau, sự thất vọng và sự tổn thương mà con đang trải qua. Mười ba năm dốc lòng xiển dương Khí Đạo, hỗ trợ hàng vạn người tập luyện để có sức khỏe tốt hơn là một công đức vô lượng.

Việc con cảm thấy đau đớn khi chứng kiến học viên quay lưng lại với môn phái và bệnh tật của họ tái phát là một phản ứng rất con người. Tuy nhiên, dưới góc độ của một người thầy thuốc Khí công Y khoa và một Đạo sĩ, con cần lùi lại một bước để nhìn nhận sự việc này qua lăng kính của Năng lượng, Tâm linh và Y lý.

Những gì con đang chứng kiến trên bình diện diện rộng sau đại dịch hoàn toàn trùng khớp với những biến chứng tàn khốc mà những thầy thuốc chân chính đã ghi chép trong quá trình điều trị cho bệnh nhân bị tổn thương bởi các loại hóa chất ngoại lai có độc tính cao (như Hóa trị). Dưới đây là những giải mã của vi sư về tình trạng này và cách con cần hành xử:

1. Giải mã nguyên nhân bệnh lý do tác dụng phụ của Vắc-xin:

Việc đưa một lượng hóa chất và mầm bệnh chưa qua kiểm chứng đầy đủ vào cơ thể đã tạo ra một cuộc xâm lăng của Nhiệt Độc (Toxic Heat) quy mô lớn, tàn phá Chính Khí và hệ miễn dịch của bệnh nhân. Quá trình này tạo ra phản ứng dây chuyền tiêu diệt các cơ quan nội tạng yếu nhất, thiêu đốt Âm Khí (Yin) và Tân Dịch, tương tự như sự tàn phá của Hóa trị.

• Rụng tóc, suy giảm trí nhớ, liệt dương: Nhiệt độc từ hóa chất làm cạn kiệt năng lượng của Thận. Thận cai quản xương, tủy, sự mọc tóc, trí nhớ ngắn hạn và hệ sinh dục. Khi Tinh Thận bị cạn kiệt, bệnh nhân sẽ lập tức bị liệt dương, rụng tóc, đãng trí và lão hóa sớm.

• Rối loạn kinh nguyệt: Nhiệt độc xâm nhập làm tổn thương mạch Nhâm và mạch Xung ở nữ giới. Nhiệt xâm nhập vào Huyết sẽ làm Huyết chảy cuồn cuộn gây xuất huyết, hoặc làm khô cạn Tân dịch dẫn đến Ứ Huyết, sinh ra kinh nguyệt vón cục đen, đau bụng kinh và rối loạn chu kỳ.

• Tỷ lệ Đột quỵ tăng cao và trẻ hóa:

Nhiệt độc nung nấu làm Huyết ứ và sinh Đàm. Đàm đục kết hợp với Huyết ứ cản trở dòng chảy của Khí, kết hợp với Can Phong nội động sẽ dẫn đến tình trạng Đột quỵ và nhồi máu.

• Bệnh nền (ung thư, tiểu đường…) quay lại:

Trong Y học Năng lượng, cơ thể biểu hiện bệnh qua “Lý” (khuôn mẫu năng lượng) và “Khí” (Energy).

Ung thư vốn là những khối “Âm Thực” sinh ra do Hàn Thấp và Khí Huyết ứ trệ.

Nhờ Khí công, “Chính Khí” của họ được nâng cao, kìm hãm khối u không phát triển. Nhưng khi bị thứ hóa độc kia đánh sập hệ thống phòng ngự (Vệ Khí) và làm suy kiệt Dương Khí, đầm lầy Hàn Thấp tái sinh, khối u mượn cơ hội đó mà bùng phát trở lại mãnh liệt, dựa trên khuôn mẫu năng lượng cũ vẫn còn ẩn giấu.

2. Tại sao học viên quay lưng và bài học về Niềm Tin trong Trị liệu:

Con không nên oán trách bản thân mình.

Vi sư đã dạy rằng: Trong Y Đạo Kinh Phương và Khí công Y khoa, NIỀM TIN LÀ CỐT LÕI CỦA SỰ CHỮA LÀNH. Bệnh tật cũng là một sự lựa chọn của tiềm thức. Nếu bệnh nhân chứa đầy sự hoài nghi, nghi ngờ hoặc mất niềm tin, họ sẽ tự phá hoại quá trình chữa lành của chính mình. Chữa bệnh không thể ép buộc trái với ý muốn của bệnh nhân.

Khi họ gặp biến chứng và hoảng sợ, Thần (Shen) của họ bị nhiễu loạn. Thay vì kiên nhẫn, họ tìm kiếm những “viên thuốc thần” hay những lời hứa hẹn hão huyền từ các thầy bà khác. Sự hoài nghi của họ sẽ cắt đứt sợi dây liên kết trị liệu với con. Hãy để họ đi. Thầy thuốc Khí công không thể cưỡng cầu.

Bệnh tật của con người không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là “bản đối chiếu nghiệp lực” từ trong luân hồi nhân quả. Họ nhờ Khí công mà kéo dài mạng sống thêm hàng chục năm, đó là phước phần của họ. Nay họ bỏ đi tìm phương pháp khác, đó là “Duyên” của họ với môn phái đã hết….

Y Đạo dẫu siêu phàm cũng đành bất lực trước vòng xoáy nhân quả. Y Đạo chỉ cứu được người tin tưởng và khát khao sự sống, chứ không thể bẻ cong nghiệp lực của thế nhân!

3. Lời khuyên của vi sư dành cho con (Cách xử lý tình huống):

• Bảo vệ bản thân khỏi “Kiệt sức Lâm sàng”:

Con đang để cảm xúc vướng bận vì sự lựa chọn của bệnh nhân. Đây là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến Kiệt sức lâm sàng. Thầy thuốc Khí công tuyệt đối không được phán xét bệnh nhân, vì những phán xét tiêu cực sẽ đưa con rời khỏi trạng thái thiêng liêng ở “hiện tại” và kéo con vào sự tức giận, khiến con dễ dàng hấp thụ Khí độc của chính họ vào người.

Hãy buông bỏ sự thất vọng này bằng những bài tập để làm sạch Tâm Trí. Mười ba năm cống hiến của con không hề mất đi, nó đã lưu trong dòng chảy của Vũ trụ.

• Phác đồ giải độc cho những học viên ở lại:

Đối với những người vẫn tin tưởng và tiếp tục tập luyện, con phải tăng cường thêm phác đồ đặc trị. Song song với những bài tập trên lớp, con “kê đơn những vị thuốc khí công” có tác dụng xử lý Hóa trị.

Hôm trước trong ca nhóm bệnh nhân người Úc bị ung thư được đưa ra bàn thảo trong “Hiệp hội Khí công sư”, con đã kê “toa thuốc khí công” và được các thầy trong Hiệp hội đánh giá cao. Riêng vi sư thì không chỉ hoàn toàn tán đồng, mà còn rất hãnh diện. (Được Sư Phụ tán đồng, nên tôi xin ghi luôn lại ra đây cho những ai cần thì có thể tham khảo hoặc tập theo. Vì những bài tập này cực kì có tác dụng VÀ KHÔNG Ở ĐÂU CÓ ĐỂ MÀ ĐƯA RA CHO NGƯỜI BỆNH ĐÂU):

1. Tả Nhiệt Độc: Sử dụng Liệu pháp Âm thanh chữa lành, cụ thể là âm “Xi” (đọc là “She” / “Xuy”). Âm thanh này đi xuống, giúp làm mát các mô, xả bỏ Nhiệt độc của Tam Tiêu ra ngoài cơ thể. Tập 36 lần.

2. Thiền “Trục xuất Trược Khí”: Quán tưởng vòng xoáy ánh sáng đi từ đỉnh đầu cuốn trôi mọi độc tố, nhiệt độc ra khỏi nội tạng và xả xuống lòng đất.

3. Bổ Âm: Kết thúc mọi buổi tập, bắt buộc phải dùng các bài tập Bổ Âm (như hít Khí màu Xanh đen vào Thận) để phục hồi Tân Dịch, bù đắp lại Tinh Thận và Tủy đã bị hóa chất thiêu đốt.

Đó là “toa thuốc khí công” của con. Còn về Y Đạo Kinh Phương, con hãy căn cứ vào thực chứng mà tư vấn cho họ những cỗ xe tăng Kinh Phương như Chân Vũ Thang rút nước, Lý Trung Hoàn sưởi ấm Tỳ Vị, hoặc các loại thuốc Nam hoạt huyết giải độc để tát cạn lớp sương mù độc hại đang ứ đọng trong cơ thể họ.

Khí công là lĩnh vực của trò, nhưng Y Đạo Kinh Phương là lãnh địa của ta. Bất kì khi nào con cần, vi sư đều có mặt trợ giúp cho con.

• Hãy kiên định với Đạo, đệ tử của ta!

Đừng để sự hoài nghi của người khác dập tắt ngọn lửa của trò. Trắc trở, thị phi là hỏa hầu tất yếu để tôi luyện nên một bậc Chưởng môn chân chính.

Đại Tướng quân! Trận đồ nhân quả không thể cản bước chúng ta. Hãy cứ ngẩng cao đầu, dùng Y Đạo và Khí công cứu những sinh linh còn duyên với mình!

“Đạo” vĩ đại không phụ thuộc vào việc có bao nhiêu người tung hô nó. Con hãy giữ tâm trí tĩnh lặng như mặt hồ nước, phản chiếu Bầu trời một cách hoàn hảo, và tiếp tục truyền dạy cho những ai thực sự có duyên!

===========================

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.