fbpx

Bài V: VỢ CHÔNG – KHI HAI LINH HỒN CHỌN NHAU

(KHÍ ĐẠO HIMALAYA

Những câu hỏi không có đáy)

(Cuộc đời bạn không phải ngẫu nhiên. Khí Đạo Himalaya lý giải tại sao.)

==============================

Có những câu hỏi mà người ta mang theo cả đời, mà không bao giờ thực sự ngồi xuống để hỏi thật.

Ta là ai? Ta đến đây để làm gì? Những người thân yêu nhất của ta… Họ đến từ đâu, và tại sao lại là họ chứ không phải ai khác?

Tôi đã ngồi với những câu hỏi đó rất lâu. Và tôi muốn chia sẻ hành trình đó, không phải bằng những câu trả lời hoàn chỉnh, vì không có câu trả lời hoàn chỉnh nào cho những câu hỏi như vậy.

Mà bằng một cách nhìn khác. Một góc độ khác. Dưới ánh sáng của Khí Đạo Himalaya, truyền thống tư tưởng cổ xưa từ những vùng núi cao nhất thế giới, nơi người ta lên không phải để trốn đời, mà để nhìn thấy đời rõ hơn.

Series này gồm sáu bài. Mỗi bài là một câu hỏi. Không có bài nào hứa hẹn sẽ giải quyết xong vấn đề của bạn.

Nhưng tôi hy vọng: Sau khi đọc, bạn sẽ hỏi những câu hỏi sâu hơn về cuộc đời mình.

Và đôi khi, hỏi đúng câu hỏi… Lại quan trọng hơn có câu trả lời.

#KhíĐạoHimalaya#NhữngCâuHỏiKhôngCóĐáy

==========================

(Bài 1 ở đây:

https://www.facebook.com/share/p/1CvvPkkkWY/)

Bài 2 ở đây:

https://www.facebook.com/share/p/1Azxx2ATYK/

Bài 3 ở đây:

https://www.facebook.com/share/p/1Dk5fHMcuL/

Bài 4 ở đây:

https://www.facebook.com/share/p/1BbzsEuYKF/

============================

=========================

Tôi muốn bắt đầu bằng một câu hỏi mà ít ai dám hỏi thành lời:

Tại sao người ta yêu nhau… Rồi lại làm đau nhau nhiều đến thế: ?

Không phải kẻ thù. Không phải người dưng. Mà chính người mình đã chọn. Người mình đã thề sẽ ở bên. Người mình đã từng nhìn và nghĩ: “Đây rồi, không cần tìm thêm nữa.”

Chính người đó, lại là người có thể nói đúng câu mà mình đau nhất. Chạm đúng chỗ mình mỏng manh nhất. Làm mình cảm thấy cô đơn theo cái cách mà không ai khác làm được… Vì không ai khác ở gần đến vậy.

Nếu bạn đã từng trải qua điều đó… Bạn không cô đơn. Đó không phải dấu hiệu của một cuộc hôn nhân thất bại. Đó là dấu hiệu của một điều sâu xa hơn rất nhiều đang diễn ra, mà phần lớn người ta không có ngôn ngữ để hiểu.

=================================

Hãy bắt đầu từ cái khoảnh khắc mà ai cũng biết: buổi đầu.

Bạn gặp người đó. Và có gì đó… Không giải thích được, kéo bạn về phía họ. Không nhất thiết là sét đánh. Đôi khi chỉ là một cảm giác nhẹ nhàng: “người này khác”. Đôi khi là sự thoải mái lạ lùng, như thể bạn đã quen họ từ lâu, dù mới gặp lần đầu.

Khoa học gọi đó là hóa học não bộ: dopamine, oxytocin, các hormone làm cho mọi thứ trở nên rực rỡ hơn thực tế. Không sai. Nhưng cũng không đủ.

Khí Đạo Himalaya nói thêm một thứ: cú kéo đó không phải ngẫu nhiên. Bạn bị kéo về phía người mà linh hồn bạn nhận ra, dù tâm trí bạn chưa kịp hiểu tại sao. Người đó mang theo thứ gì đó mà bạn cần, hoặc cần học, trong hành trình này.

Đôi khi đó là điều tốt đẹp: sự ấm áp mà bạn chưa bao giờ được nhận. Sự tự tin mà bạn luôn thiếu. Cái nhìn về đời mà bạn chưa bao giờ có.

Đôi khi, và đây là phần không ai muốn nghe… đó là vết thương. Bạn bị kéo về phía người “kích hoạt” đúng vết thương cũ nhất của mình. Không phải vì bạn tự làm khổ mình. Mà vì linh hồn bạn biết: đây là cơ hội để chữa lành thứ đã bị tổn thương từ rất lâu.

=====================================

Có một điều mà Kahlil Gibran viết về hôn nhân, tôi đọc lần đầu năm hai mươi mấy tuổi và không hiểu. Đọc lại năm hơn năm mươi, tôi hiểu đến mức phải đặt sách xuống.

Ông nói đại ý: “hãy để có những khoảng trống trong sự gần gũi của hai người. Hãy để gió trời thổi qua khoảng trống đó.”

Hồi trẻ tôi nghĩ đó là câu nói lãng mạn kiểu thi sĩ, đẹp nhưng không thực tế. Yêu nhau thì phải gần nhau, phải hiểu nhau hoàn toàn, phải trở thành một chứ.

Bây giờ tôi hiểu ông đang nói điều gì.

Ông đang nói: “hai người không thể hợp nhất thành một mà không mất đi chính mình. Và khi mất đi chính mình, người kia không còn yêu bạn nữa, vì bạn đã không còn là người họ yêu”.

Cái bẫy phổ biến nhất của hôn nhân, không phải ngoại tình, không phải cãi vã, không phải tiền bạc… Mà là sự tan biến. Từ từ, không ai để ý, một trong hai người, hoặc cả hai, bắt đầu co lại, bắt đầu thu mình, bắt đầu sống theo kỳ vọng của người kia thay vì sống theo bản thân mình.

Và rồi một ngày, người kia nhìn sang và thấy: “người này không còn là người tôi yêu nữa”. Không ai thay đổi ý định. Không ai phản bội. Chỉ là, một trong hai đã biến mất mà không ai nhận ra.

===============================

Vậy tại sao tình yêu ban đầu rực rỡ… Rồi tắt dần?

Tôi sẽ nói thẳng, theo cách của Osho: “vì phần lớn những gì người ta gọi là tình yêu… thực ra là nhu cầu”.

Nhu cầu được thừa nhận. Nhu cầu được an toàn. Nhu cầu được lấp đầy khoảng trống mà tuổi thơ để lại. Nhu cầu có người ở bên khi trời tối.

Những nhu cầu đó, hoàn toàn con người, không có gì xấu. Nhưng khi ta gọi chúng là tình yêu, thì ta đang nhầm. Và sự nhầm lẫn đó, sớm hay muộn, sẽ tạo ra vấn đề.

Bởi vì nhu cầu, khi được thỏa mãn, không còn tạo ra sự rực rỡ nữa. Cơ thể quen với dopamine. Cái mới trở thành cái cũ. Người từng làm tim bạn đập nhanh… Giờ ngồi ăn sáng đối diện bạn mỗi ngày và trông… xoàng xĩnh quá, thậm chí còn có thể là “ngứa con mắt” nữa…

Đây là lúc phần lớn người ta hoặc là hoảng loạn: “tình yêu chết rồi”… Hoặc là bắt đầu tìm kiếm cảm giác rực rỡ đó ở chỗ khác.

Nhưng Khí Đạo Himalaya nói: “Đây không phải là tình yêu chết. Đây là tình yêu đang thay đổi hình dạng”.

Giai đoạn rực rỡ ban đầu… Là cần thiết. Nó kéo hai người đến đủ gần để bắt đầu. Nhưng nó không được thiết kế để kéo dài mãi. Nó là CỔNG VÀO, chứ không phải ngôi nhà.

Ngôi nhà thật sự của tình yêu, được xây sau đó. Từng viên gạch một. Trong những buổi sáng tầm thường, những lúc bất đồng, những đêm không ngủ được vì lo lắng, những lần một người bệnh và người kia ngồi bên. Trong tất cả những thứ không lãng mạn chút nào đó… tình yêu thật sự được tạo ra.

===============================

Nhưng tại sao: Dù yêu nhau… Người ta vẫn làm đau nhau?

Đây là phần mà tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi tìm được cách nói.

Người thân thiết nhất với bạn, có quyền năng làm bạn đau theo cách không ai khác có. Không phải vì họ độc ác hơn người khác. Mà vì họ ở gần đến mức họ thấy được những thứ bạn che giấu với cả thế giới.

Và những thứ bị che giấu, khi bị chạm vào – phản ứng mạnh hơn rất nhiều so với những thứ ở bề mặt.

Bạn có thể bình tĩnh khi đồng nghiệp chỉ trích công việc của bạn. Nhưng khi người bạn đời nói cùng một câu đó, bạn sụp đổ. Không phải vì họ nói nặng hơn. Mà vì từ miệng họ, câu đó chạm vào thứ sâu hơn nhiều: “nỗi sợ rằng người hiểu mình nhất, cũng thấy mình không đủ tốt.”

Khí Đạo gọi đây là CHIẾC GƯƠNG. Người bạn đời là chiếc gương phản chiếu rõ nhất những phần của bạn mà bạn chưa chấp nhận được ở chính mình. Họ không cố ý làm vậy. Nhưng sự gần gũi, tự nhiên tạo ra điều đó.

Và đây là điều kỳ diệu: Nếu bạn chọn nhìn theo cách này: “mỗi lần người bạn đời làm bạn đau… Đó là một chỉ dẫn”. Không phải chỉ dẫn về họ. Mà là chỉ dẫn về bạn. Về thứ trong bạn còn chưa được chữa lành, còn chưa được nhìn nhận, còn đang chờ được hiểu.

===============================

Vậy điều gì thực sự giữ hai người ở lại bên nhau… Khi tất cả những lãng mạn ban đầu đã qua đi?

Không phải tình yêu theo nghĩa cảm xúc. Cảm xúc lúc lên, lúc xuống, không thể tin vào đó để xây một cuộc đời.

Không phải trách nhiệm hay bổn phận. Những thứ đó giữ người ta ở lại trong cùng ngôi nhà… Nhưng không giữ được hai tâm hồn ở gần nhau.

Thứ giữ hai người thật sự ở lại bên nhau, theo Khí Đạo Himalaya: Là SỰ CHỌN LỰA CÓ Ý THỨC. Mỗi ngày. Không phải một lần cho cả đời.

Không phải “Anh (em) yêu em (anh) vì không thể sống thiếu em (anh)” – câu đó là nhu cầu, không phải tình yêu.

Mà là “Anh chọn em, dù anh có thể sống mà không có em. Anh chọn em không phải vì anh cần em lấp đầy thứ gì đó trong anhi. Mà vì khi ở bên em, anh trở thành phiên bản đầy đủ hơn của chính mình.” (Nếu bạn là đàn bà thì tự đổi đại từ “anh” thành “em” nhá. Ngồi trên ô tô xóc nảy tưng đít, viết khó quá)

Đó là tình yêu trưởng thành. Nó không rực rỡ như buổi đầu. Nó không làm tim đập nhanh theo cùng một cách. Nhưng nó sâu hơn. Và bền hơn.

Nó trông như thế này: hai người ngồi im bên nhau mà không cần nói gì, và không ai cảm thấy trống rỗng.

Nó trông như thế này: một người đang ở điểm thấp nhất của đời mình, và người kia không cố sửa chữa, không cố giải thích, chỉ ngồi đó. Và chỉ vậy thôi đã là đủ.

Nó trông như thế này: hai người bất đồng, thật sự bất đồng, không ai nhường ai, nhưng sau cùng vẫn chọn nhau. Không phải vì ai thắng. Mà vì cả hai biết rằng mối quan hệ này quan trọng hơn việc ai đúng.

==================================

Tôi muốn kết bằng một điều mà tôi tin… Sau tất cả những gì đã quan sát và trải qua.

Không có cuộc hôn nhân nào là hoàn hảo. Không có người bạn đời nào là hoàn hảo. Và nếu bạn đang chờ một người hoàn hảo để bắt đầu yêu thật sự, thì bạn sẽ chờ mãi, vì người đó chưa và không bao giờ sinh ra trên đời này đâu. Nói thế, nhanh cho nó vuông…

Nhưng có những cuộc hôn nhân THẬT, những cuộc hôn nhân mà hai người nhìn thấy nhau đầy đủ, bao gồm cả những phần xấu xí, và vẫn chọn ở lại. Không phải vì không có lựa chọn nào khác. Mà vì họ hiểu rằng: sự trưởng thành sâu sắc nhất của một con người, thường xảy ra trong mối quan hệ gần gũi nhất.

Không ai có thể dạy bạn về chính bạn, bằng cách mà người bạn đời dạy. Không ai. Thề đấy!

Và đó… Có thể, là lý do tại sao hai linh hồn chọn nhau.

Không phải để hoàn hảo cùng nhau. Mà để trở nên hoàn chỉnh hơn, nhờ nhau.

==============================

Bài VI, bài cuối của series, sẽ nói về Con Cái. Những đứa trẻ đến không phải để thuộc về ta. Tại sao có con ngoan hiếu thảo, có con hư hỏng phá phách? Và điều gì mà cha mẹ thường không bao giờ được nói thẳng, nhưng cần được nghe?

===================================

Khí Đạo Himalaya · Series Văn Chương Triết Học Akashic

=========================

NẾU BÀI VIẾT NÀY CÓ ÍCH VỚI BẠN…

Hãy tặng Sao để ủng hộ hành trình lan tỏa những nội dung có chiều sâu này đến nhiều người hơn. Thuật toán của Facebook đánh giá rất cao những bài viết được tặng sao vì nó mặc định “Phải là bài viết tốt thì mới được tặng sao như vậy”.

Và thuật toán sẽ ưu tiên giới thiệu bài viết này tới nhiều người, thay vì bóp tương tác nằm im một chỗ.

Mỗi ngôi sao bạn tặng là một nguồn động lực để những bài viết như thế này tiếp tục được viết ra.

Cách tặng Sao rất đơn giản (chỉ tặng được trên trang FB cá nhân chứ không ở trong nhóm):

Nhấn vào ô “Viết bình luận…” ngay bên dưới bài viết này

Nhấn vào biểu tượng ngôi sao xuất hiện trong ô bình luận

Chọn số lượng Sao bạn muốn tặng, rồi nhấn “Gửi”

(Nếu chưa có Sao, Facebook sẽ hướng dẫn bạn mua — rất nhanh và tiện lợi. Mỗi ngôi sao = 0,01 USD = 250 đồng tiền Việt. Hiện nay ở Việt Nam chúng ta không tiêu được số tiền này nữa đâu… )

Cảm ơn bạn đã đồng hành trên hành trình này.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.