(KHÍ ĐẠO HIMALAYA
Những câu hỏi không có đáy)
(Cuộc đời bạn không phải ngẫu nhiên. Khí Đạo Himalaya lý giải tại sao.)
==============================
Có những câu hỏi mà người ta mang theo cả đời, mà không bao giờ thực sự ngồi xuống để hỏi thật.
Ta là ai? Ta đến đây để làm gì? Những người thân yêu nhất của ta… Họ đến từ đâu, và tại sao lại là họ chứ không phải ai khác?
Tôi đã ngồi với những câu hỏi đó rất lâu. Và tôi muốn chia sẻ hành trình đó, không phải bằng những câu trả lời hoàn chỉnh, vì không có câu trả lời hoàn chỉnh nào cho những câu hỏi như vậy.
Mà bằng một cách nhìn khác. Một góc độ khác. Dưới ánh sáng của Khí Đạo Himalaya, truyền thống tư tưởng cổ xưa từ những vùng núi cao nhất thế giới, nơi người ta lên không phải để trốn đời, mà để nhìn thấy đời rõ hơn.
Series này gồm sáu bài. Mỗi bài là một câu hỏi. Không có bài nào hứa hẹn sẽ giải quyết xong vấn đề của bạn.
Nhưng tôi hy vọng: Sau khi đọc, bạn sẽ hỏi những câu hỏi sâu hơn về cuộc đời mình.
Và đôi khi, hỏi đúng câu hỏi… Lại quan trọng hơn có câu trả lời.
#KhíĐạoHimalaya#NhữngCâuHỏiKhôngCóĐáy
==========================
(Bài 1 ở đây:
https://www.facebook.com/share/p/1CvvPkkkWY/)
Bài 2 ở đây:
https://www.facebook.com/share/p/1Azxx2ATYK/
Bài 3 ở đây:
https://www.facebook.com/share/p/1Dk5fHMcuL/
============================
Có một thứ mà tôi mất rất nhiều năm mới nhận ra.
Rằng tôi không thực sự biết cha mẹ mình.
Tôi biết vai trò của họ. Tôi biết lịch sử của họ. Tôi biết họ trông như thế nào lúc giận, lúc vui, lúc mệt mỏi. Tôi biết họ thích ăn gì, sợ điều gì, hay lo lắng chuyện gì. Đặc biệt, tôi biết họ đã khổ sở, thậm chí đau đớn thế nào với những gì mà một thằng ngỗ nghịch, đầu trâu trán khỉ như tôi đã gây ra…
Nhưng họ, cái con người thật bên trong những vai trò đó… Thì tôi chưa thực sự gặp.
Và khi tôi nhận ra điều đó, tôi cũng nhận ra thêm một điều đau hơn: họ cũng chưa thực sự gặp tôi.
Chúng tôi sống cùng nhau hơn nửa thế kỉ rồi… Ăn cùng một mâm cơm. Ngủ dưới cùng một mái nhà. Nhưng giữa chúng tôi – có một khoảng cách mà không ai đặt tên, không ai thừa nhận, và không ai biết cách vượt qua.
Tôi nghĩ đó không phải chuyện của riêng gia đình tôi.
=======================
Trong tất cả các mối quan hệ mà con người có, thì cha mẹ là mối quan hệ kỳ lạ nhất.
Kỳ lạ vì nó là mối quan hệ duy nhất mà ta không có lựa chọn nào cả. Ta có thể chọn vợ, chồng. Thích thì lấy. Không thích thì NEXT. Thậm chí lấy rồi vẫn bỏ và lại “lấy – bỏ” nhiều lần…
Con cái cũng vậy. Xét theo một khía cạnh nào đó, ta cũng chọn được. Mang thai, siêu âm… thấy có vấn đề gì về sức khỏe của bào thai… Bác sĩ khuyên bỏ. Hoặc giới tính bào thai không đúng với mong muốn, cũng bỏ… (Tất nhiên, dưới lăng kính của tôn giáo, tâm linh thì điều này là thất đức)… Nhưng kể cả như vậy, ta cũng vẫn “chọn” được…
Nhưng riêng cha mẹ thì không!!!
Ta không chọn họ. Họ không chọn ta (ít nhất là không theo nghĩa mà người ta thường hiểu về sự lựa chọn, chứ không phải siêu âm rồi bỏ như đã nói ở ngay mấy dòng trên). Chúng ta (cha mẹ và con cái) đơn giản là xuất hiện trong cuộc đời nhau, và từ đó, mọi thứ đã được định hình.
Ngôn ngữ đầu tiên ta học, là ngôn ngữ của họ. Không chỉ tiếng Việt hay tiếng Anh hay bất kì thứ tiếng gì… Mà là ngôn ngữ của cảm xúc: yêu thương trông như thế nào, tức giận được thể hiện ra sao, nỗi buồn có được phép khóc hay không, thành công nghĩa là gì, thất bại đáng xấu hổ đến mức nào.
Tất cả những thứ đó… ta học từ cha mẹ. Trước khi ta đủ lớn để đặt câu hỏi. Trước khi ta biết rằng có những cách khác để cảm nhận và thể hiện.
Và đó chính là điều làm cho mối quan hệ với cha mẹ trở nên sâu đến mức đáng sợ… và phức tạp đến mức không lời nào tả hết.
===================
Khí Đạo Himalaya có một cách nhìn về cha mẹ mà lần đầu tôi nghe, tôi phải ngồi im một lúc mới thở lại được.
Họ nói: cha mẹ không phải là người hoàn hảo được cử đến để nuôi dưỡng bạn. Họ là những linh hồn đang đi hành trình của riêng họ… Và cuộc gặp gỡ với bạn là một phần trong hành trình đó.
Cũng như bạn, trong hành trình của mình, cần đúng những con người đó, với đúng những ưu điểm và khiếm khuyết đó.
Nói cách khác: bạn không đến để có một người cha hoàn hảo. Bạn đến để có người cha này. Với tất cả những gì ông có… và tất cả những gì ông thiếu.
Và cái mà ông thiếu – đôi khi lại quan trọng hơn cái ông có.
=========================
Nghe có vẻ bắt đầu rối rắm nhỉ?
Hãy để tôi giải thích điều đó.
Có người cha không bao giờ khen con, thì sẽ tạo ra đứa con suốt đời tự chứng minh bản thân. Có thể đó là đau đớn. Nhưng cũng có thể đó là động lực của cả một sự nghiệp, của cả một cuộc đời không chịu bỏ cuộc.
Có người mẹ lo lắng thái quá, thì sẽ tạo ra đứa con lớn lên với nỗi sợ hãi về thế giới. Đau đớn. Nhưng cũng có thể tạo ra một người cẩn thận, tinh tế, nhạy cảm với những tổn thương của người khác theo cách mà người được lớn lên trong bình yên không có được.
Người cha bỏ đi sớm, để lại đứa con với vết thương bị bỏ rơi. Đau. Rất đau. Nhưng đôi khi chính vết thương đó tạo ra người hiểu sâu nhất về nỗi cô đơn của con người… Và vì vậy, có khả năng chữa lành cho người khác theo cách không ai khác làm được.
Nhưng tôi muốn lưu ý bạn ở chỗ này: Tôi không nói rằng đau đớn là tốt. Tôi không nói cha mẹ cứ thoải mái làm tổn thương con cái vì “đó là bài học”.
Tôi đang nói một thứ khác: không có vết thương nào là vô nghĩa… Nếu ta chọn đi tìm nghĩa của nó.
====================
Nhưng có một điều tôi muốn nói thẳng, vì nếu không nói thì bài viết này chưa trung thực.
Có những người lớn lên trong những gia đình thực sự tàn khốc. Không phải “cha lạnh lùng” hay “mẹ lo lắng quá”. Mà là bạo lực thật sự. Bỏ bê thật sự. Tổn thương theo nghĩa đen, không phải nghĩa bóng.
Với những người đó, tôi không muốn nói rằng “đó là bài học của bạn, hãy biết ơn”. Câu đó, trong hoàn cảnh đó, không phải tâm linh. Đó là sự tàn nhẫn bọc trong ngôn ngữ đẹp đẽ.
Điều tôi muốn nói với những người đó là khác:
Bạn không cần phải hiểu tại sao điều đó xảy ra, để được phép bước tiếp. Bạn không cần phải tha thứ để được phép sống. Và bạn không cần phải yêu thương người đã làm hại bạn, để trở thành người bạn muốn trở thành.
Có những thứ mà không cần giải thích. Chỉ cần được nhìn nhận. Được thừa nhận là có thật. Rồi đặt xuống! Không phải vì nó không quan trọng, mà vì mang theo nó mãi thì quá nặng cho một cuộc đời còn dài.
===================
Quay lại với phần lớn chúng ta: những người có cha mẹ không hoàn hảo, nhưng cũng không tàn nhẫn. Những người cha, người mẹ đã làm hết sức… Với những gì họ có, những gì họ biết, những gì hoàn cảnh cho phép.
Khí Đạo Himalaya nói rằng: muốn hiểu cha mẹ, trước tiên phải nhìn thấy họ như một đứa trẻ.
Không phải đứa trẻ ngây thơ trong tranh vẽ. Mà đứa trẻ thật, đứa trẻ mà họ đã từng là, trước khi trở thành cha hoặc mẹ của bạn.
Người cha lạnh lùng của bạn: ông ấy trông như thế nào lúc tám tuổi? Ông ấy có được ai ôm không? Có ai ngồi cạnh và hỏi “con đang cảm thấy thế nào?” không? Hay ông lớn lên trong một gia đình mà đàn ông không được phép mềm yếu, và ông chỉ đang làm điều duy nhất ông biết: truyền lại những gì ông được dạy?
Người mẹ hay chỉ trích của bạn… Bà trông như thế nào lúc hai mươi tuổi? Bà có những giấc mơ gì mà hoàn cảnh không cho phép? Bà đã từ bỏ bao nhiêu thứ để nuôi bạn lớn…? Và có ai nhìn nhận sự từ bỏ đó không, hay nó chìm xuống và biến thành cái sự cay đắng âm ỉ mà bạn cảm nhận được mỗi lần bà mở lời?
Khi bạn nhìn cha mẹ theo cách đó – không phải như những người có nhiệm vụ yêu thương bạn đúng cách, mà như những con người đang đi hành trình của riêng họ với hành lý của riêng họ, thì… điều gì đó thay đổi.
Không phải mọi thứ thay đổi ngay lập tức. Không phải vết thương biến mất. Không phải bỗng dưng mọi chuyện trở nên ổn.
Nhưng cái cơn giận, cái cơn giận ấy, nó bắt đầu nguội đi một chút. Và trong khoảng không gian mà cơn giận để lại… thứ gì đó khác bắt đầu có chỗ để xuất hiện.
Không hẳn là yêu thương ngay. Nhưng là hiểu. Và hiểu…, đôi khi còn chữa lành hơn cả yêu thương.
==================
Tôi muốn kể một câu chuyện nhỏ trước khi kết thúc bài này.
Một người phụ nữ mà tôi biết khá rõ (tạm gọi cô là C) cả đời oán giận mẹ. Bà mẹ hay la hét, hay so sánh, hay nói những câu mà C nhớ từng chữ đến tận năm bốn mươi tuổi: “Mày không bằng con nhà người ta.” “Mày làm gì cũng hỏng.” “Tao không hiểu sao lại sinh ra mày.”
C lớn lên, thành công, tự lập… phần lớn để chứng minh rằng bà mẹ sai. Nhưng trong lòng, vết thương không lành. Mỗi lần gặp mẹ, C cảm thấy mình co lại, trở thành đứa trẻ tám tuổi đứng chờ bị chỉ trích.
Một ngày, bà mẹ bệnh nặng. C về chăm. Và trong những đêm ngồi bên giường bệnh… C lần đầu tiên nhìn thấy mẹ không phải là người mẹ của mình, mà là một người đàn bà già đang sợ hãi.
Bà mẹ nắm tay C và nói – lần đầu tiên trong đời nói — “Mẹ không biết cách yêu con đúng. Mẹ xin lỗi.”
C kể với tôi: “Lúc đó em mới hiểu. Mẹ không cố tình làm em đau. Mẹ chỉ không biết cách khác. Bà cũng đã từng là đứa trẻ bị làm đau… Và không có ai dạy bà cách yêu thương mà không làm đau.”
“Vậy lúc đó em cảm thấy thế nào?” tôi hỏi.
C im lặng một lúc. Rồi nói: “Nhẹ. Em cảm thấy nhẹ. Như đặt xuống một cái túi mà mình đã mang suốt bốn mươi năm mà không biết.”
======================
Đó là điều Khí Đạo Himalaya gọi là hòa giải.
Không phải quên đi. Không phải giả vờ mọi thứ đều ổn. Không phải ép mình yêu thương người mà mình chưa sẵn sàng yêu thương.
Mà là: nhìn thấy họ như con người. Không hơn, không kém. Con người với vết thương của riêng họ, với giới hạn của riêng họ, với hành trình của riêng họ.
Và trong khoảnh khắc nhìn thấy đó, dường như cái gì đó trong bạn được tự do.
Không phải vì họ xứng đáng được tha thứ hay không xứng đáng. Mà vì bạn xứng đáng được sống mà không mang theo hận thù như hành lý suốt phần còn lại của đời mình.
Cha mẹ cho ta sự sống -đó là thật. Nhưng còn thật hơn: họ cho ta bài học đầu tiên về con người. Về yêu thương, về giới hạn, về tổn thương, về sức mạnh.
Và bài học đó, dù đến qua niềm vui hay qua đau đớn… Là thứ ta mang theo suốt cuộc đời. Không thể xóa. Không cần xóa.
Chỉ cần: HIỂU…
======================
Bài V sẽ nói về Vợ Chồng: Cuộc gặp gỡ giữa hai linh hồn trưởng thành. Tại sao tình yêu bắt đầu rực rỡ rồi tắt dần? Tại sao người ta yêu nhau mà vẫn làm đau nhau? Và điều gì thực sự giữ hai người ở lại bên nhau… kkhi tất cả những lãng mạn ban đầu đã qua đi?
=============================
Khí Đạo Himalaya · Series Văn Chương Triết Học Akashic
=====================
NẾU BÀI VIẾT NÀY CÓ ÍCH VỚI BẠN…
Hãy tặng Sao để ủng hộ hành trình lan tỏa những nội dung có chiều sâu này đến nhiều người hơn. Theo kinh nghiệm của nhiều creator, thuật toán của Facebook đánh giá rất cao những bài viết được tặng sao vì nó mặc định “Phải là bài viết tốt thì mới được tặng sao như vậy”.
Và thuật toán sẽ ưu tiên giới thiệu bài viết này tới nhiều người, thay vì bóp tương tác nằm im một chỗ.
Mỗi ngôi sao bạn tặng là một nguồn động lực để những bài viết như thế này tiếp tục được viết ra.
Cách tặng Sao rất đơn giản (chỉ tặng được trên trang FB cá nhân chứ không ở trong nhóm):
Nhấn vào ô “Viết bình luận…” ngay bên dưới bài viết này
Nhấn vào biểu tượng ngôi sao xuất hiện trong ô bình luận
Chọn số lượng Sao bạn muốn tặng, rồi nhấn “Gửi”
(Nếu chưa có Sao, Facebook sẽ hướng dẫn bạn mua — rất nhanh và tiện lợi. Mỗi ngôi sao = 0,01 USD = 250 đồng tiền Việt. Hiện nay ở Việt Nam chúng ta không tiêu được số tiền này nữa đâu… )
Cảm ơn bạn đã đồng hành trên hành trình này.
