fbpx

KHÍ ĐẠO HIMALAYANhững câu hỏi không có đáy…

(Cuộc đời bạn không phải ngẫu nhiên. Khí Đạo Himalaya lý giải tại sao.)

====================

Có những câu hỏi mà người ta mang theo cả đời, mà không bao giờ thực sự ngồi xuống để hỏi thật.

Ta là ai? Ta đến đây để làm gì? Những người thân yêu nhất của ta… Hhọ đến từ đâu, và tại sao lại là họ chứ không phải ai khác?

Tôi đã ngồi với những câu hỏi đó rất lâu. Và tôi muốn chia sẻ hành trình đó, không phải bằng những câu trả lời hoàn chỉnh, vì không có câu trả lời hoàn chỉnh nào cho những câu hỏi như vậy.

Mà bằng một cách nhìn khác. Một góc độ khác. Dưới ánh sáng của Khí Đạo Himalaya, truyền thống tư tưởng cổ xưa từ những vùng núi cao nhất thế giới, nơi người ta lên không phải để trốn đời, mà để nhìn thấy đời rõ hơn.

Series này gồm sáu bài. Mỗi bài là một câu hỏi. Không có bài nào hứa hẹn sẽ giải quyết xong vấn đề của bạn.

Nhưng tôi hy vọng: Sau khi đọc, bạn sẽ hỏi những câu hỏi sâu hơn về cuộc đời mình.

Và đôi khi, hỏi đúng câu hỏi… Lại quan trọng hơn có câu trả lời.

#KhíĐạoHimalaya#NhữngCâuHỏiKhôngCóĐáy

==========================

Bài I: Ta Là Ai?

=========================

Có những buổi tối, người ta ngồi một mình và bỗng dưng thấy xa lạ với chính mình.

Không phải buồn. Không hẳn là cô đơn. Chỉ là: xa lạ. Như nhìn vào gương và thấy một người quen mà mình chưa thực sự gặp bao giờ.

Khoảnh khắc đó, nếu bạn từng có, đừng vội xua đi. Đừng bật TV lên. Đừng cầm điện thoại. Hãy ngồi thêm một lúc trong cảm giác kỳ lạ ấy.

Bởi vì đó không phải là lúc bạn đang lạc. Đó là lúc bạn đang gần với chính mình hơn bao giờ hết.

============================

Tôi đã ngồi với câu hỏi “Ta là ai?” suốt nhiều năm. Không phải như một nhà triết học ngồi với một luận đề. Mà như một người ngồi với một vết thương, không biết nó từ đâu, không biết bao giờ lành, nhưng cũng không thể giả vờ nó không có ở đó.

Và tôi nhận ra một điều: hầu hết chúng ta không thực sự hỏi câu đó. Chúng ta chỉ nghĩ mình đang hỏi.

Thực ra, ta đang hỏi những câu khác: những câu nhỏ hơn, an toàn hơn, có thể trả lời được: Tôi đang làm gì với cuộc đời này? Tôi có đang sống đúng không? Tôi có đang được yêu không? Tôi có thành công không?

Những câu đó quan trọng. Nhưng chúng không phải câu hỏi “Ta là ai?”

Chúng là câu hỏi về vỏ – không phải về lõi.

==========================

Thử một lần này thôi.

Hãy tự giới thiệu bản thân, nhưng không được dùng tên, tuổi, nghề nghiệp, gia đình, quê quán. Không được kể bạn đã làm gì, đang có gì, từng trải qua gì.

Bây giờ: Bạn là ai?

Phần lớn người ta im lặng ở đây. Không phải vì câu hỏi quá khó. Mà vì cả cuộc đời họ chưa bao giờ cần trả lời nó. Họ sống bằng cái tên, cái chức, cái vai… và gọi tổng thể của những thứ đó là “bản thân”.

Nhưng tên thì có thể đổi. Chức thì mất được. Vai thì kết thúc.

Và khi tất cả những thứ đó không còn… Vậy còn lại gì?

Đó mới là câu hỏi thật.

=============================

Trong truyền thống Khí Đạo Himalaya, người ta không vội trả lời câu hỏi này. Người ta sống với nó, như sống với một người bạn đường không nói nhiều nhưng luôn ở đó.

Các bậc thầy của truyền thống này, những người đã dành hàng chục năm trên núi không phải để trốn đời, mà để nhìn thấy đời rõ hơn. Họ nói rằng con người không phải là một thứ đơn giản. Ta không phải một lớp. Ta là nhiều lớp, như núi: phần người ta thấy chỉ là đỉnh, còn bên dưới là cả một thế giới không ai đặt chân tới.

Lớp ngoài cùng, họ gọi là Thân Phận. Đây là “ta” mà thế giới nhận ra. Khuôn mặt, lịch sử, thói quen, ký ức, tính cách hình thành từ hoàn cảnh. Lớp này thật, nhưng nó thay đổi. Bạn của hai mươi năm trước và bạn của hôm nay… Cùng tên, nhưng có còn là một người không?

Lớp giữa, họ gọi là Tâm Thức. Đây là nơi tối hơn, ít người tự nguyện đi vào. Nỗi sợ không tên. Vết thương từ thuở nhỏ chưa lành. Những thứ bạn khao khát mà chưa bao giờ dám nói thành lời. Tại sao bạn yêu người bạn yêu. Tại sao bạn ghét thứ bạn ghét. Tại sao đôi khi bạn làm những điều mà chính bạn cũng không hiểu tại sao.

Đây là lớp mà nếu không đi vào, bạn sẽ sống cả đời mà không hiểu mình.

Và lớp trong cùng: Khí Đạo gọi là Linh Nguyên. Cái phần không có tên. Không có tuổi. Không sinh ra từ một bà mẹ cụ thể ở một thành phố cụ thể vào một năm cụ thể. Phật giáo gọi nó là Bản Lai Diện Mục, bộ mặt của bạn trước khi cha mẹ bạn sinh ra. Người Tây Tạng gọi nó là Rigpa -cái biết thuần túy, không bị ô nhiễm bởi bất cứ điều gì đã xảy ra với bạn.

Phần lớn chúng ta chưa bao giờ chạm vào lớp này. Không phải vì nó xa. Mà vì hai lớp ngoài, ồn ào quá, bận rộn quá, đau đớn quá, không cho ta đủ im lặng để nghe.

=============================

Còn câu hỏi “Ta từ đâu tới?”

Khoa học có câu trả lời. Một câu trả lời đúng và đẹp: ta từ các vì sao. Từ bụi vũ trụ đã tồn tại mười mấy tỷ năm, từ những phản ứng hóa học kỳ diệu, từ sự tiến hóa dài đằng đẵng của sự sống. Mỗi nguyên tử trong cơ thể bạn đã từng là một phần của ngôi sao nào đó, trước khi trở thành bạn.

Điều đó không đủ để bạn yên lòng không? Tôi hiểu. Tôi cũng vậy.

Bởi vì câu hỏi đó, khi ta hỏi thật sự, không phải hỏi về nguyên tử. Nó hỏi về ý nghĩa. Tại sao là tôi, trong hàng tỷ khả năng có thể tồn tại, lại là người đang ngồi đây, với cuộc đời này, với những nỗi đau này, với những người thân này?

Khí Đạo Himalaya không trả lời câu đó bằng cách bác bỏ khoa học. Nó trả lời bằng cách mở rộng khung nhìn.

Nếu linh hồn của bạn không bắt đầu từ lúc thụ thai, mà nó đã đi qua nhiều kiếp, mang theo những bài học chưa học xong, những mối quan hệ chưa hoàn thành, những vết thương cần được chữa lành… Thì câu hỏi “Tại sao tôi sinh ra trong gia đình này?” sẽ có một câu trả lời khác hẳn.

Không phải ngẫu nhiên. Không phải trừng phạt. Không phải may rủi.

Mà là: sự phù hợp. Đây là môi trường mà linh hồn bạn cần, để học điều nó chưa học được.

Tôi biết điều này nghe có vẻ lớn lao. Có thể bạn chưa tin. Không sao. Bạn không cần tin ngay. Bạn chỉ cần, thử đặt câu hỏi theo cách đó, và xem cuộc đời bạn trông khác đi không.

=========================

Và câu hỏi cuối: “Ta đến đây để làm gì?”

Đây là câu hỏi nguy hiểm nhất trong ba câu.

Không phải vì khó trả lời. Mà vì khi đã trả lời được rồi, bạn không thể tiếp tục sống như cũ. Không thể. Người đã biết mình sinh ra để làm gì, mà vẫn không làm, sẽ sống trong một thứ đau đớn âm ỉ không có tên, suốt phần còn lại của đời mình.

Nhiều người tránh câu hỏi này vì lý do đó. Họ lấp đầy cuộc đời bằng bận rộn, bằng giải trí, bằng những mục tiêu nhỏ có thể đạt được và đánh dấu hoàn thành. Không phải vì họ lười biếng. Mà vì: biết quá rõ điều mình phải làm mà không làm được, còn đau hơn là không biết.

Khí Đạo không tin rằng sứ mệnh của một người được viết sẵn ở đâu đó chờ bạn tìm ra. Như thể nó là một tờ giấy bị giấu đi từ lúc bạn sinh ra và bạn chỉ cần đào đúng chỗ là thấy.

Không. Sứ mệnh được tạo ra, từ sự giao nhau giữa ba thứ: điều bạn yêu sâu nhất, điều bạn đau nhất khi thấy ở thế giới, và điều bạn có khả năng làm được. Ở chỗ giao nhau đó, có một việc mà nếu bạn không làm, nó sẽ không có ai làm thay. Không ai. Bởi vì không ai khác có đúng sự kết hợp của bạn, đúng những vết thương đó, đúng những tình yêu đó, đúng những khả năng đó.

Tìm ra chỗ giao nhau đó, không phải việc của một buổi chiều. Đôi khi nó mất cả một đời.

Nhưng việc đi tìm, tự nó đã là cách sống.

=========================

Người ta hay hỏi tôi: Vậy rốt cuộc câu trả lời là gì?

Và tôi phải nói thật: tôi không có câu trả lời cho bạn. Không ai có. Kể cả những người ngồi trên núi Himalaya suốt ba mươi năm… Họ cũng không có câu trả lời cho bạn. Họ chỉ có câu trả lời cho chính họ. Và con đường họ đi để đến đó.

Điều tôi có thể nói, sau tất cả những năm ngồi với câu hỏi này, là:

Người chưa bao giờ hỏi “Ta là ai?” đang sống cuộc đời của người khác mà không biết.

Người đã hỏi và tin rằng mình đã có đáp án cuối cùng, đang ngủ với mắt mở.

Người vẫn tiếp tục hỏi, dù không có đáp án, dù mệt mỏi, dù đôi khi muốn bỏ cuộc, người đó đang thực sự sống.

==========================

Núi Himalaya không trả lời câu hỏi bằng lời.

Nó chỉ đứng đó, trước khi bạn sinh ra, và sẽ còn đó sau khi bạn mất đi… Nhắc nhở rằng có những thứ lớn hơn câu trả lời. Có những thứ chỉ cần được hỏi, để cuộc đời trở nên có chiều sâu hơn.

Đó là đủ rồi. Cho hôm nay.

==============================

Bài II sẽ nói về những người thân: Cha mẹ, vợ chồng, con cái. Họ đến từ đâu? Ngẫu nhiên hay sắp đặt? Và tại sao cùng một người, lại có thể là thiên đường với người này, địa ngục với người khác?

==============================

Khí Đạo Himalaya · Series Văn Chương Triết Học Akashic.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.