fbpx

NGƯỜI MÙ CÒN TẬP THÀNH CÔNG KHÍ ĐẠO HIMALAYAVẬY: BẠN CÒN CHỜ GÌ?

Câu chuyện về Hùng – Chàng trai khiếm thị và hành trình phi thường với Khí Đạo Himalaya

===========================

Nếu một ngày, bạn mất đi thị giác, cuộc đời bạn sẽ ra sao?

Không nhìn thấy ánh mặt trời buổi sáng.

Không nhìn thấy khuôn mặt người thân.

Không nhìn thấy con đường phía trước.

Bạn sẽ làm gì?

Phần đông chúng ta có lẽ sẽ sụp đổ. Buông xuôi. Tự thương hại bản thân.

Nhưng có một người, anh ấy chọn cách khác.

Anh ấy tên là Hùng.

Và đây là câu chuyện của anh ấy.

============================

「 MỘT • GẶP GỠ HÙNG 」

Một ngày cuối tháng 1/2026, tôi nhận được một tin nhắn:

“Dạ, em chào Thầy ạ! Em tên là Hùng, bị mù từ nhỏ…”

Tôi dừng lại. Đọc lại.

“Bị mù từ nhỏ.”

Năm chữ đơn giản, nhưng nặng trĩu số phận.

Hùng viết tiếp:

“Em rất may mắn khi có duyên được gặp và đọc những bài viết của Thầy, rất bổ ích, đặc biệt là kỹ thuật thở một hai. Khi em áp dụng trong việc xoa bóp, bệnh nhân cũng cảm nhận được sự đỡ đau rất nhiều, và em cũng không cảm thấy mệt mỏi. Điều quan trọng nhất là em luôn đầy đủ năng lượng cũng như giúp cơ thể tẩy độc tố hiệu quả.”

Tôi đọc xong, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Một người mù.

Đọc bài viết của tôi.

Tập luyện Khí công.

Và áp dụng thành công cho bệnh nhân.

Còn tôi – và có lẽ cả bạn đang đọc những dòng này – hai mắt sáng rực, hai tay hai chân lành lặn, sống trong thời đại có đầy đủ tiện nghi…

Chúng ta đã làm được gì?

===========================

「 HAI • HÀNH TRÌNH CỦA HÙNG 」

Tôi hỏi Hùng thêm về cuộc đời anh ấy.

Hùng học xoa bóp bấm huyệt tại trường Nguyễn Đình Chiểu – trường dành cho người khiếm thị – trong bốn năm.

Bốn năm, với một người mù, học nghề xoa bóp là cả một hành trình gian khổ:

→ Không nhìn thấy huyệt đạo trên sách

→ Phải dùng tay sờ, ghi nhớ từng vị trí

→ Phải luyện tập hàng nghìn lần để cơ bắp ghi nhớ

Nhưng Hùng đã làm được.

Sau khi tốt nghiệp, Hùng đi làm ở Phú Xuyên, Hà Nội.

Khách hàng của anh phần lớn là dân lao động – những người làm việc nặng nhọc, cơ bắp cứng như đá, đau mỏi kinh niên.

Họ yêu cầu lực rất mạnh khi xoa bóp.

Mỗi ngày, Hùng phải xoa bóp cho năm, bảy, mười khách.

Mỗi lần xoa bóp, anh phải bỏ ra toàn bộ sức lực.

Kết quả?

“Trước kia, em thường rất mệt.”

Mệt đến mức kiệt sức. Mệt đến mức không muốn làm nữa.

Nhưng không làm thì sống bằng gì?

Hùng không có lựa chọn.

Cho đến khi, anh gặp được Khí Đạo Himalaya.

=======================

「 BA • BƯỚC NGOẶT 」

Một người bạn (có lẽ là người chị mà Hùng nhắc đến) đọc cho Hùng nghe các bài viết về Khí công, về hơi thở.

Hùng bắt đầu tập luyện:

→ Thở một hai (hít ba giây, thở sáu giây)

→ Thở ba bảy năm (hít ba giây, nín bảy giây, thở năm giây)

→ Thở mười hai nhịp

Anh tập khi rảnh rỗi. Tập khi đi làm. Tập khi xoa bóp cho khách.

Và điều kỳ diệu đã xảy ra.

Hùng viết:

“Kể từ khi em tập luyện theo các phương pháp thầy chỉ dạy, sức khỏe và khả năng cảm nhận cũng như khả năng phục hồi của em đã cải thiện rất nhanh.”

“Bàn tay em có luồng khí rất ấm.”

“Em đã luyện tập cách dùng ý dẫn khí để tác động lên cơ thể bệnh nhân. Em chỉ dùng một chút lực nhưng hiệu quả mang lại rất cao.”

Không còn kiệt sức sau mỗi ngày làm việc.

Không còn phải dùng toàn bộ sức lực cơ bắp.

Thay vào đó, Hùng dùng KHÍ – năng lượng từ bên trong – để chữa bệnh cho người khác.

Và điều tuyệt vời hơn nữa:

“Những bài tập đó thật sự tuyệt vời và đã mang lại cho em một lợi thế cạnh tranh đáng kể mà không phải ai cũng có được trong công việc, thầy ạ.”

Một người mù, làm nghề xoa bóp ở vùng ven đô, đã tạo ra lợi thế cạnh tranh nhờ Khí công.

Bệnh nhân của Hùng cảm nhận được sự khác biệt.

Họ trở lại. Họ giới thiệu bạn bè.

Hùng không chỉ “sống qua ngày”.

Hùng thành công.

=============================

「 BỐN • LỜI MỜI ĐẶC BIỆT 」

Khi Hùng hỏi tôi có thể học trực tiếp không, tôi trả lời:

“Em Hùng quí mến! Thầy rất sẵn sàng làm tất cả những gì, miễn là giúp được em và các bạn gặp hoàn cảnh khó khăn như em.”

“Nếu em có thể tập theo video được, thì thầy xin mời em vào lớp học cùng các học viên. Đương nhiên, thầy mời em học chứ em không phải nghĩ tới chuyện đóng học phí.”

“Ngoài em ra, tất cả những bạn khiếm thị như em nếu có nguyện vọng học, thì thầy cũng mời luôn. Kể cả có là hàng trăm người! Thầy nói nghiêm túc đấy!”

Tôi nói thật.

Nếu có cả trăm. Cả ngàn người khiếm thị muốn học Khí Đạo Himalaya, tôi sẽ dạy miễn phí cho cả trăm, cả ngàn người. (Tại sao lại không nhỉ? Có rất nhiều người đầy đủ mắt mũi, tay chân nhưng tôi vẫn mời học miễn phí nhiều năm nay đấy thôi…)

Bởi vì những con người này – những người bị số phận tước đi thị giác – lại có một ý chí sắt đá mà phần đông chúng ta, những người “bình thường”, không có.

========================

「 NĂM • BÀI HỌC TỪ HÙNG 」

Câu chuyện của Hùng dạy chúng ta điều gì?

Bài học một: KHÔNG CÓ LÝ DO ĐỂ KHÔNG TẬP

Hùng – một người mù, làm việc với dân lao động, phải xoa bóp tám đến mười khách mỗi ngày, kiệt sức mỗi tối – vẫn tìm ra thời gian để tập Khí công.

Còn bạn?

Bạn có hai mắt sáng.

Bạn có hai tay hai chân lành lặn.

Bạn có smartphone, có internet, có đầy đủ thông tin.

Bạn còn chờ gì?

Bài học hai: ĐAU KHỔ LÀ ĐỘNG LỰC, KHÔNG PHẢI LÝ DO TỪ BỎ

Hùng có thể tự thương hại bản thân:

“Mình mù rồi, mình khổ rồi, mình không làm được gì cả.”

Nhưng Hùng không làm vậy.

Hùng chọn cách:

“Mình sẽ TẬP. Mình sẽ HỌC. Mình sẽ VƯỢT QUA.”

Còn bạn?

Bạn đau lưng? Đau cổ? Mất ngủ? Mệt mỏi?

Đó không phải là lý do để KHÔNG TẬP.

Đó chính là lý do để BẮT ĐẦU TẬP.

Bài học ba: KIÊN TRÌ ĐỂU ĐẶN SẼ THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI

Hùng không tập một ngày hai ngày rồi bỏ.

Hùng tập đều đặn.

Dù bận. Dù mệt. Dù khó khăn.

“Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, em đều tranh thủ luyện tập và áp dụng một cách linh hoạt, phù hợp với hoàn cảnh riêng của mình, thầy ạ.”

Và kết quả?

Sức khỏe tốt hơn.

Năng lượng dồi dào hơn.

Công việc hiệu quả hơn.

Cuộc sống đổi thay.

Bài học bốn: KHÍ CÔNG KHÔNG PHẢI “MA THUẬT” – MÀ LÀ KHOA HỌC

Hùng không tin vào điều huyền bí.

Hùng tin vào THỰC HÀNH.

Anh áp dụng cách thở một hai khi xoa bóp.

Anh dùng ý dẫn khí.

Anh thấy KẾT QUẢ CỤ THỂ:

→ Bệnh nhân đỡ đau

→ Bản thân không mệt

→ Lợi thế cạnh tranh trong nghề

Đây không phải “phép màu”.

Đây là KẾT QUẢ của sự KIÊN TRÌ TẬP LUYỆN.

Bài học năm: CHIA SẺ ĐỂ NHÂN ĐÔI GIÁ TRỊ

Hùng không giữ kiến thức cho riêng mình.

Anh áp dụng cho bệnh nhân.

Anh muốn giúp đỡ các bạn khiếm thị khác.

Anh đồng ý để tôi chia sẻ câu chuyện của mình.

“Thầy cứ chia sẻ nếu điều đó thực sự mang lại nhiều ích lợi cho cộng đồng và đặc biệt là những ai còn đang băn khoăn, chưa tin tưởng thầy nhé!”

Đây mới là TÂM CỦA NGƯỜI TU.

Không giữ lại. Không ích kỷ. Chỉ muốn giúp đỡ người khác.

Còn bạn thì sao? Đọc được bài viết hay, bạn có nghĩ là mình nên chia sẻ nó với người khác không???…

===========================

「 SÁU • CÂU HỎI GỬI BẠN 」

Bây giờ, hãy tự hỏi bản thân:

Hùng – một người mù – còn tập được.

Còn bạn?

Hùng – làm việc quần quật cả chục giờ đồng hồ mỗi ngày – còn tìm ra thời gian tập.

Còn bạn?

Hùng – trong hoàn cảnh khó khăn – vẫn kiên trì đều đặn.

Còn bạn?

Nếu Hùng làm được, tại sao bạn không làm được?

=========================

「 BẢY • LỜI KÊU GỌI 」

Tôi viết bài này không phải để bạn cảm động rơi nước mắt.

Cũng như không phải để quảng cáo cho Khí Đạo Himalaya. Tôi không thèm làm những trò mèo này. Đến ngay cả nhóm “Câu lạc bộ khí công Himalaya Trần Hoài Văn” tôi còn để chế độ riêng tư. Nghĩa là không ai nhìn thấy, đọc thấy nếu không đủ duyên được mời vào…

Tôi viết bài này để bạn HÀNH ĐỘNG.

Nếu bạn đang đau lưng, đau cổ, mất ngủ, mệt mỏi:

→ Đừng chờ đợi.

→ Đừng tìm lý do.

→ Đừng nói “tôi bận”, “tôi không có thời gian”, “để mai”.

HÃY BẮT ĐẦU TẬP. NGAY HÔM NAY.

Chỉ cần mười lăm phút.

Chỉ cần một bài thở một hai đơn giản:

→ Hít vào ba giây

→ Thở ra sáu giây

→ Làm hai mươi mốt lần

Đó là tất cả những gì bạn cần để bắt đầu.

Nếu Hùng – một người mù – có thể thay đổi cuộc đời mình bằng Khí công.

Thì bạn – một người mắt sáng – không có lý do gì để KHÔNG làm được.

==========================

「 LỜI KẾT 」

Câu chuyện của Hùng là một lời nhắc nhở:

Cuộc đời không cho chúng ta những gì chúng ta muốn.

Nhưng chúng ta luôn có thể CHỌN cách ứng xử với những gì cuộc đời cho.

Hùng không thể chọn việc có đôi mắt sáng.

Nhưng Hùng đã chọn:

→ HỌC

→ TẬP

→ KIÊN TRÌ

→ VƯỢT QUA

Và cuộc đời Hùng đã thay đổi.

Còn bạn?

Bạn sẽ chọn gì?

Tiếp tục than vãn, trì hoãn, tìm lý do?

Hay bắt đầu hành động, ngay hôm nay, ngay bây giờ?

Câu trả lời nằm trong tay bạn.

Hãy chọn lựa một cách khôn ngoan.

====================

OM MANI PADME HUM

Trân trọng,

Trần Hoài Văn

Chưởng môn Khí Đạo Himalaya tại Việt Nam

=============================

P/S 1:

Gửi tất cả bạn khiếm thị đang đọc được những dòng này (nhờ người thân đọc cho, hoặc nhờ phần mềm đọc màn hình):

Nếu bạn muốn học Khí Đạo Himalaya, xin hãy liên hệ với tôi qua:

• Facebook: Tran Hoai Van KhicongHimalaya

https://www.facebook.com/tranhoaivan/

• Email: khiconghimalaya@gmail.com

Tôi cam kết sẽ hỗ trợ bạn HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ.

Không phải một người. Không phải mười người.

Dù có là cả trăm, ngàn người, tôi vẫn sẽ dạy.

Đây là lời hứa.

Tôi cũng xin hứa là sau khi xây dựng xong Trung tâm Khí Đạo Himalaya, tôi sẽ thường xuyên tổ chức những lớp tập luyện miễn phí cho người mù, người khuyết tật, người yếu thế trong xã hội.

Hàng ngày, tôi vẫn cầu xin Tổ Thầy trợ duyên cho tôi để làm được điều này.

P/S 2:

Gửi những người “mắt sáng nhưng lười nhác”:

Hùng đã cho bạn thấy rằng: KHÔNG CÓ LÝ DO ĐỂ KHÔNG TẬP.

Nếu sau khi đọc bài này mà bạn vẫn không bắt đầu tập luyện…

Thì có lẽ vấn đề không phải ở “thời gian”, “bận rộn”, hay “hoàn cảnh”.

Vấn đề nằm ở Ý CHÍ.

Hãy tự hỏi bản thân:

“Mình có thực sự muốn khỏe mạnh không?”

Nếu có, thì HÀNH ĐỘNG NGAY.

Nếu không, thì đừng than vãn khi cơ thể tiếp tục đau đớn, mệt mỏi.

Lựa chọn là của bạn.

🙏

===================================

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.