fbpx

TÌNH YÊU ĐÃ QUA

(Bài viết dài và rắc rồi. Hắn viết cho mình. Ai hữu duyên thì đọc, ai cùng tâm trạng thì cùng cảm nhận, sẻ chia. Ai chỉ có thói quen xem truyện tranh ít chữ xin đừng mất thời gian…)

========================

Có những ngày trong năm, khi ánh nắng rơi theo một góc độ đặc biệt nào đó – hắn cũng không rõ là góc độ nào, chỉ biết là khác với những ngày khác – khi không khí mang theo mùi hương của những ngày xa xưa, ta chợt nhớ về một người.

Không phải vì còn yêu theo cách mà tình yêu thường được hiểu. Mà vì người đó đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời mình. Một phần mà dù thời gian có trôi qua bao nhiêu năm – năm, mười năm, hai mươi năm, hay nhiều hơn thế – dù đã có bao nhiêu mùa xuân khác đến rồi đi, vẫn không thể xóa nhòa.

Cũng như không thể xóa nhòa những vết sẹo trên da thịt. Những nếp nhăn trên khuôn mặt. Hay những ký ức của tuổi thơ – những thứ mà dù ta có cố gắng quên đi, vẫn cứ trở lại vào những lúc ta không ngờ.

Hắn ngồi viết những dòng này, và tự hỏi liệu có ai đọc được không. Liệu có ai hiểu được không.

Có lẽ không.

Vì có một thứ tình yêu mà ít ai hiểu. Một thứ tình yêu không được viết trong những cuốn tiểu thuyết lãng mạn mà người ta hay đọc, không được ca ngợi trong những bài thơ tình mà giới trẻ hay chia sẻ trên mạng, không được tôn vinh trong những bộ phim Hollywood với cái kết có hậu – đó là tình yêu của những người đã từng yêu nhau sâu đậm, đã từng là tất cả của nhau, đã từng nghĩ rằng sẽ bên nhau mãi mãi, nhưng giờ đây mỗi người một ngả, mỗi người một cuộc sống, mỗi người một con đường đi về những nơi khác nhau mà có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại.

Đó không phải là tình yêu nam nữ nữa.

Hắn phải nhấn mạnh điều này, vì nếu không nhấn mạnh, người ta sẽ hiểu lầm. Người ta sẽ nghĩ rằng hắn vẫn còn yêu theo cách cũ. Vẫn còn khát khao được chạm vào da thịt của nhau trong đêm tối. Vẫn còn mong muốn thức dậy mỗi sáng và thấy khuôn mặt của nhau bên cạnh. Vẫn còn ước ao được nắm tay nhau đi qua những con phố đông người.

Không.

Không phải như vậy.

Mà là tình yêu của sự biết ơn. Và hắn mất rất nhiều năm – có lẽ là nhiều năm lắm – mới hiểu được điều này. Mới hiểu được rằng có một thứ tình yêu khác, sâu hơn, bền vững hơn, ít ích kỷ hơn tình yêu nam nữ.

Biết ơn vì đã từng có nhau trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Những năm tháng mà sau này khi nhìn lại – và hắn có nhìn lại, nhiều lần, vào những đêm không ngủ được – ta nhận ra rằng đó là khoảng thời gian ta sống chân thành nhất. Yêu thương trọn vẹn nhất. Hy vọng mãnh liệt nhất. Không tính toán. Không giữ lại. Chỉ cho đi.

Biết ơn vì những kỷ niệm không thể xóa nhòa.

Những buổi sáng thức dậy trong vòng tay nhau và cảm thấy rằng thế giới bên ngoài không còn quan trọng nữa. Những đêm mưa nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn và nghĩ rằng đây là âm thanh đẹp nhất trên đời. Những lần cãi vã, ồ, có rất nhiều lần cãi vã, vì hai người khác nhau thì làm sao có thể không cãi vã…

Rồi lại hòa giải và cảm thấy tình cảm còn sâu đậm hơn trước. Những lần khóc vì nhớ nhung khi xa cách dù chỉ một ngày, chỉ vài giờ. Những lần cười đến nỗi nước mắt chảy ra vì một điều gì đó… Giờ nghĩ lại cũng không nhớ là điều gì… Chỉ có hai người mới hiểu.

Biết ơn vì dù cuối cùng không thể đi cùng nhau đến cuối con đường – một con đường mà ngày xưa cả hai đều tin chắc, tin tuyệt đối, không hề nghi ngờ rằng sẽ cùng nhau bước đến tận cùng, đến khi một trong hai người nằm xuống và người còn lại đứng bên cạnh khóc… Nhưng chặng đường đã đi, đã đủ đẹp.

Đủ đẹp để ta có thể nhìn lại mà không hối tiếc.

Đủ sâu đậm để ta nhận ra rằng mình đã từng sống. Đã từng yêu. Đã từng là con người tốt đẹp nhất của chính mình.

* * *

Người ta hay hỏi – những người chưa từng trải qua, những người may mắn hoặc không may mắn tùy theo cách nhìn, những người chưa từng phải buông tay người mình yêu dù vẫn còn yêu , rằng: “Tại sao hai người yêu nhau lại không thể ở bên nhau?”

“Tại sao tình yêu không đủ để giữ chân nhau?”

“Tại sao phải chia tay?”

Và câu trả lời, nếu có một câu trả lời, nhưng hắn không chắc là có – có lẽ là: Không có câu trả lời.

Hoặc có quá nhiều câu trả lời đến nỗi không câu trả lời nào là đủ.

Cuộc đời là như thế. Đầy những điều không thể lý giải bằng lý trí. Đầy những nghịch lý khó hiểu mà ta chỉ có thể chấp nhận chứ không thể giải thích. Đầy những sự trùng hợp kỳ lạ và những định mệnh tàn nhẫn mà ta không biết đến từ đâu.

Có những mối tình đẹp như trong cổ tích. Nhưng không bền như đá. Như nước. Như gió. Chúng đến rồi đi, để lại dấu tích nhưng không ở lại.

Có những người ta yêu sâu đậm hơn cả mạng sống của mình – và hắn nói thật, không cường điệu – nhưng họ không phải là người ta sẽ đồng hành đến cuối đời. Vì cuộc đời không phải lúc nào cũng cho phép ta được ở bên người ta yêu nhất. Đôi khi cuộc đời đòi hỏi những lựa chọn khác. Những con đường khác.

Có những chia ly đau đớn đến nỗi tim ta như được xé ra từng mảnh nhỏ. Hắn không biết có ai cảm thấy như vậy không, nhưng hắn đã cảm thấy, nhiều lần, đến nỗi tưởng như sẽ chết, nhưng đó lại là con đường đúng đắn nhất cho cả hai người.

Không phải vì không yêu nữa.

Không phải vì hết tình cảm.

Mà đơn giản là vì, và đây là điều khó nói nhất: đôi khi tình yêu không đủ. Tình yêu không đủ để giữ hai người lại bên nhau. Cũng như ánh sáng không đủ để xua tan mọi bóng tối. Như nước mắt không đủ để chữa lành mọi vết thương. Như lời xin lỗi không đủ để xóa đi những gì đã xảy ra.

Đôi khi cuộc đời đòi hỏi nhiều hơn tình yêu.

Và khi đó, ta phải chọn.

* * *

Ngồi đây, viết những dòng này, hắn tự hỏi liệu mình có đang tự biện minh cho những sai lầm không.

Có lẽ là có.

Nhưng hắn vẫn viết. Vì nếu không viết ra, những suy nghĩ này sẽ cứ quanh quẩn trong đầu mãi, như những con chim bị nhốt trong lồng, bay đi bay lại mà không tìm được lối ra.

Chấp nhận chia tay – sau bao nhiêu đêm không ngủ, sau bao nhiêu ngày tự hỏi rằng liệu có cách nào khác không, sau bao nhiêu lần tưởng như sẽ chết vì đau khổ, sau bao nhiêu lần muốn quay lại nhưng biết rằng không thể… Không có nghĩa là quên đi.

Hắn muốn nhấn mạnh điều này.

Chấp nhận không có nghĩa là quên.

Chấp nhận không còn bên nhau, không còn được thức dậy và thấy mặt nhau, không còn được chia sẻ những niềm vui nhỏ nhặt hàng ngày như việc tìm được chỗ đỗ xe hay việc nấu được món ăn ngon, không còn được nói chuyện đến tận khuya về mọi thứ trên đời từ chuyện trời đất đến chuyện con cái…

Không có nghĩa là không còn yêu thương.

Yêu thương vẫn còn đó.

Như những bức tường cũ kỹ vẫn còn đứng sau nhiều năm bị bỏ hoang. Như những cây cối vẫn ra hoa dù không còn ai chăm sóc. Như những bài hát cũ vẫn vang lên trong trí nhớ dù đã lâu không ai hát, dù đã lâu không ai nghe.

Nhưng yêu thương theo một cách khác.

Một cách mà hắn cũng mất nhiều năm mới hiểu được. Một cách mà có lẽ chỉ những người đã trải qua mới có thể hiểu. Một cách trưởng thành hơn…

Không còn là tình yêu của tuổi trẻ với sự cuồng nhiệt của nó, với ham muốn chiếm hữu của nó, với sợ hãi mất đi của nó.

Mà là tình yêu của tuổi về chiều.

Tình yêu của sự thấu hiểu, hiểu rằng mỗi người có con đường riêng và đó là điều tốt, điều đúng đắn, điều cần thiết.

Tình yêu của việc chấp nhận, chấp nhận rằng không phải mọi chuyện đều diễn ra theo ý muốn của ta, rằng cuộc đời có những kế hoạch khác, rằng đôi khi ta phải buông tay dù không muốn.

Yêu thương không phải bằng cách níu giữ.

Hắn đã từng níu giữ.

Hắn đã từng hứa sẽ thay đổi mọi thứ nếu người đó ở lại.

Nhưng giờ hắn hiểu rằng đó không phải là yêu thương.

Đó là ích kỷ.

Yêu thương thực sự là biết buông tay.

Là biết rằng đôi khi, điều tốt nhất cho người ta yêu là để họ đi. Để họ được tự do. Để họ được sống cuộc đời mà họ muốn sống, dù cuộc đời đó không có ta trong đó.

Yêu thương thực sự là chúc phúc.

Chúc phúc cho người đó được hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không còn là bên ta. Chúc phúc cho người đó tìm được con đường của mình, dù con đường đó không còn đi cùng ta. Chúc phúc cho người đó sống được cuộc đời mà họ muốn sống, dù cuộc đời đó là một cuộc đời hoàn toàn khác với những gì ta từng mơ ước.

Đó mới là tình yêu thật sự.

Và hắn mất rất nhiều năm… Có lẽ quá nhiều năm, mới học được điều này.

* * *

Có những lời xin lỗi đến muộn.

Như những cơn mưa rơi vào giữa mùa khô, khi người ta đã không còn mong đợi. Như những bức thư được gửi đi sau khi người nhận đã chuyển nhà, đã đi xa, đã quên địa chỉ cũ. Như những lời nói được thốt ra sau khi người nghe đã đi xa đến nỗi không thể nghe thấy nữa.

Hắn xin lỗi.

Xin lỗi vì đã không thể giữ trọn lời thề – những lời thề mà ngày xưa hắn nói với cả sự chân thành của trái tim, với cả niềm tin rằng không có gì trên đời này có thể làm hắn phải thay đổi, với cả sự ngây thơ của tuổi trẻ nghĩ rằng tình yêu là đủ để vượt qua mọi thứ.

Xin lỗi vì đã làm người kia đau lòng.

Có rất nhiều lần. Hắn biết. Những lần vô tình, hoặc có lẽ là cố ý, hắn cũng không chắc nữa… Nói ra những lời làm họ tổn thương. Những lần không biết lắng nghe khi họ cần được lắng nghe. Những lần đặt cái tôi của mình lên trên tình cảm chung. Những lần nghĩ rằng mình đúng và họ sai, mà không bao giờ dừng lại để hỏi rằng liệu có thể cả hai đều đúng, hoặc cả hai đều sai.

Xin lỗi vì đã không đủ kiên nhẫn.

Không đủ kiên nhẫn để chờ đợi – chờ đợi cho thời gian chữa lành những vết thương, chờ đợi cho hoàn cảnh thay đổi, chờ đợi cho cả hai trưởng thành hơn. Không đủ kiên nhẫn để thấu hiểu, thấu hiểu rằng mỗi người có cách yêu thương riêng, có ngôn ngữ tình yêu riêng, có tốc độ riêng. Không đủ kiên nhẫn để vượt qua những lúc khó khăn nhất – những lúc mà nếu chỉ cần kiên trì thêm một chút, có lẽ mọi thứ đã khác.

Xin lỗi vì cuối cùng, sau tất cả những gì đã trải qua, chúng ta vẫn phải chia tay.

Như thể tất cả những năm tháng bên nhau chỉ là để dẫn đến khoảnh khắc chia ly này. Như thể số phận đã an bài từ trước rằng hai người không thể đi cùng nhau đến cuối con đường. Như thể tình yêu của chúng ta, dù đẹp, dù chân thành, dù sâu đậm… Vẫn không đủ mạnh để chiến thắng những gì cuộc đời ném vào.

Những lời xin lỗi này đã đến một cách muộn màng.

Hắn biết.

Quá muộn màng.

Đến sau khi mọi thứ đã qua đi. Sau khi không còn gì có thể thay đổi được nữa. Sau khi cả hai đã đi theo những con đường khác nhau đến nỗi không thể quay đầu lại.

Chúng không hàn gắn được những gì đã vỡ, như người ta không thể hàn gắn một cái bình gốm đã vỡ thành hàng ngàn mảnh nhỏ, dù có ghép lại cũng vẫn thấy những vết nứt.

Chúng không xóa đi được những nước mắt đã rơi, những giọt nước mắt đã thấm vào gối đêm, đã rơi xuống những bức thư chưa gửi đi, đã khóc trong những đêm mưa khi một mình.

Chúng không đưa được thời gian quay trở lại, để ta có thể làm lại, làm khác, làm tốt hơn.

Nhưng chúng vẫn cần được nói ra.

Không phải để xin được tha thứ – vì hắn không chắc mình xứng đáng được tha thứ.

Không phải để mong muốn người kia quay lại, vì hắn biết rằng một số con đường đã đi thì không thể quay đầu.

Không phải để biện minh cho những sai lầm của mình, vì không có biện minh nào là đủ.

Mà chỉ để lòng được nhẹ nhõm hơn.

Để biết rằng mình đã cố gắng làm điều đúng đắn, dù muộn màng.

Để có thể nhìn thẳng vào mắt chính mình – và đây là điều khó nhất, khó hơn nhiều so với việc nhìn vào mắt người khác – và nói rằng: “Ta đã nói ra những gì cần phải nói. Giờ đây, ta có thể tiếp tục sống.”

* * *

Giờ đây, sau bao nhiêu năm, hắn không đếm nữa, vì đếm làm gì cho đau… Sau bao nhiêu mùa đông lạnh giá và mùa hè oi ả, sau bao nhiêu đêm trằn trọc và những buổi sáng tỉnh dậy với nỗi buồn man mác không rõ từ đâu, mỗi người đã có một cuộc sống riêng.

Mỗi người có con đường riêng.

Những con đường mà có lẽ không bao giờ giao nhau nữa. Những con đường đi về những phương hướng khác nhau, như hai con tàu rời bến cùng lúc nhưng đi về hai đại dương xa cách, ngược chiều nhau, không hẹn ngày trở về.

Mỗi người có cuộc sống riêng.

Với những niềm vui riêng mà người kia không biết. Với những nỗi buồn riêng mà người kia không thể chia sẻ. Với những ước mơ riêng mà người kia không còn là một phần. Với những nỗi sợ hãi riêng mà người kia không còn ở đó để xua tan.

Mỗi người có hạnh phúc riêng.

Hoặc đang tìm kiếm hạnh phúc đó. Hoặc đã tìm thấy nó ở một nơi nào đó mà người kia không biết, không thể biết, không cần phải biết.

Và đó là điều tốt.

Hắn phải thuyết phục bản thân mình rằng đó là điều tốt.

Vì đôi khi, và đây là một trong những bài học đau đớn nhất mà cuộc đời dạy ta, một trong những bài học mà ta phải học đi học lại nhiều lần mới có thể nhớ: Chia tay mới là cách yêu thương đúng đắn nhất.

Từ nơi xa này, một nơi mà có thể chỉ cách vài kilomet hoặc cả ngàn dặm, hắn không biết, nhưng xa đến nỗi như thể ở hai thế giới khác nhau, hai vũ trụ song song không bao giờ chạm vào nhau, hắn chúc người đó:

Luôn khỏe mạnh.

Với một sức khỏe không chỉ của thể xác, dù thể xác cũng quan trọng, mà còn của tâm hồn. Của tinh thần. Của khả năng tiếp tục tin tưởng, tiếp tục hi vọng, tiếp tục yêu thương dù đã từng bị tổn thương.

Luôn bình an trên con đường mình đã chọn.

Dù đó là con đường nào. Dù con đường đó có khó khăn hay thuận lợi. Dù có người đồng hành hay phải đi một mình. Dù con đường đó có dẫn đến đâu.

Tìm thấy hạnh phúc.

Một hạnh phúc thực sự. Không phải hạnh phúc giả tạo mà người ta thường khoe trên mạng xã hội – những bức ảnh đẹp, những lời nói ngọt ngào, những check-in ở những nơi xa xỉ. Không phải hạnh phúc tạm thời từ những thú vui nhất thời: tiền bạc, danh vọng, sự tán thưởng của người khác.

Mà hạnh phúc sâu sắc. Bền vững. Đến từ việc sống đúng với chính mình. Đến từ việc tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống. Đến từ việc biết rằng mình đang sống một cuộc đời xứng đáng.

Dù hạnh phúc đó không còn là bên hắn.

Và đây là điều khó nói nhất. Đau đớn nhất. Nhưng cũng chân thành nhất mà hắn có thể nói.

Hắn vẫn mong người đó hạnh phúc.

Dù hạnh phúc đó là với một người khác. Dù hạnh phúc đó là ở một nơi mà hắn không có mặt. Dù hạnh phúc đó là một loại hạnh phúc mà hắn không thể mang lại cho họ.

Luôn tươi vui. Luôn có nụ cười trên môi.

Dù cuộc đời có những lúc không như ý – và cuộc đời luôn có những lúc như vậy. Dù có những ngày mưa không tạnh. Dù có những đêm tối không có sao, không có trăng, chỉ có bóng đêm bao trùm.

Và không bao giờ cảm thấy cô đơn.

Vì dù chúng ta không còn bên nhau. Dù có thể không còn liên lạc nữa, và hắn nghĩ có lẽ không nên liên lạc, vì mỗi lần liên lạc lại như mở lại vết thương cũ. Dù cuộc sống đã đưa chúng ta đi theo những hướng khác nhau.

Tình yêu thương – theo cách của nó, theo hình thái mới của nó, theo ngôn ngữ mới mà cả hai đều phải học, vẫn luôn ở đó.

Như một ngọn đèn nhỏ cháy âm ỉ trong đêm tối. Không sáng lắm. Không đủ để xua tan bóng tối. Nhưng đủ để ta biết rằng mình không hoàn toàn một mình.

Như một dòng suối nhỏ chảy ngầm dưới lòng đất. Không ai nhìn thấy. Không ai biết đến. Nhưng vẫn chảy. Vẫn nuôi sống những gì ở trên mặt đất.

Như một giai điệu cũ vẫn vang lên trong trí nhớ mỗi khi ta nghe thấy một âm thanh quen thuộc. Một mùi hương quen thuộc. Một cảm giác quen thuộc.

* * *

Có một sự thật.

Một sự thật mà hắn đã mất nhiều năm mới có thể thừa nhận. Nhiều đêm không ngủ mới có thể hiểu ra. Nhiều nước mắt rơi mới có thể chấp nhận.

Người ta có thể yêu nhiều người trong đời.

Hắn không phủ nhận điều này.

Có thể yêu người này vào tuổi đôi mươi, với tình yêu cuồng nhiệt của tuổi trẻ, với những đêm không ngủ vì nhớ nhung, với những cơn ghen tuông vô lý, với niềm tin rằng người đó là duy nhất trên đời.

Có thể yêu người kia vào tuổi ba mươi, với tình yêu chín chắn hơn, với sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản thân và về người khác, với những kế hoạch cho tương lai, với mong muốn xây dựng một cuộc sống bên nhau.

Có thể yêu người nọ vào tuổi tứ tuần, với tình yêu bình lặng và sâu sắc, với sự chấp nhận những khuyết điểm của nhau, với niềm biết ơn vì có nhau, với mong muốn đơn giản là được ở bên nhau trong những năm tháng còn lại.

Nhưng chỉ có một người.

Dù đã xa. Dù đã đi. Dù cuộc đời đã đưa họ đến một nơi khác, một nơi mà ta không thể đến, không nên đến, không được phép đến.

Vẫn mãi là người đặc biệt nhất.

Không phải vì họ hoàn hảo.

Họ không hoàn hảo. Không ai hoàn hảo cả. Họ cũng có những khuyết điểm. Những lúc làm ta tức giận. Những thói quen khó chịu. Những suy nghĩ mà ta không thể đồng ý.

Không phải vì họ là tình yêu duy nhất.

Cuộc đời dài. Hoặc ngắn. Tùy cách nhìn. Nhưng dù dài hay ngắn, người ta có thể yêu nhiều lần. Có thể tìm thấy tình yêu ở nhiều nơi. Với nhiều người.

Không phải vì họ là người tốt nhất.

Có thể có những người tốt hơn. Phù hợp hơn. Hiểu mình hơn. Yêu mình hơn. Chăm sóc mình hơn.

Mà vì họ là người đã cùng ta trải qua.

Trải qua những năm tháng đẹp nhất, những năm tháng mà khi nhìn lại, ta nhận ra rằng đó là lúc ta sống chân thực nhất, là lúc ta không giả vờ, không che đậy, không cần phải là một người khác ngoài chính mình.

Trải qua những năm tháng khó khăn nhất, những năm tháng mà không có họ, ta có lẽ đã không vượt qua được, đã không đứng vững được, đã không tiếp tục được.

Trải qua những năm tháng chân thành nhất, những năm tháng mà cả hai đều yêu nhau không vì lý do gì khác ngoài việc đơn giản là yêu, không vì tiền bạc, không vì sắc đẹp, không vì địa vị, chỉ vì yêu.

Họ là người đã từng là “chúng ta”.

Một từ đơn giản. Hai tiếng. Nhưng chứa đựng cả một thế giới.

“Chúng ta” trước khi trở thành “tôi” và “bạn”. Trước khi cuộc đời tách rời hai người ra thành hai cá thể riêng biệt. Trước khi khoảng cách – không chỉ về không gian mà còn về thời gian, về tâm hồn, về cuộc sống, về tất cả mọi thứ… Trở nên quá lớn để có thể vượt qua.

* * *

Cuộc đời ngắn ngủi.

Ngắn hơn nhiều so với những gì ta tưởng tượng khi còn trẻ, khi nghĩ rằng mình có cả một đời để làm những điều mình muốn làm, để nói những điều mình muốn nói, để yêu thương những người mình muốn yêu thương.

Ngắn hơn nhiều so với những kế hoạch ta đã lên, những ước mơ ta đã ấp ủ, những lời hứa ta đã hứa với chính mình.

Ngắn đến nỗi ta không có thời gian để sống trong hận thù.

Đừng sống trong hận thù với người đã từng yêu. Vì hận thù chỉ làm hại ta. Chỉ làm cho cuộc đời ta thêm đắng cay. Chỉ làm cho trái tim ta thêm chai sạn. Chỉ làm cho ta trở thành một phiên bản xấu xí hơn của chính mình.

Đừng giữ trong lòng những uất ức không đáng.

Những uất ức về những gì đã xảy ra, những lời nói tổn thương, những hành động làm đau, những lúc cảm thấy không được yêu thương đủ.

Những uất ức về những gì đáng lẽ có thể xảy ra, nếu như ta đã làm khác đi, nếu như người kia đã hiểu ta hơn, nếu như hoàn cảnh đã thuận lợi hơn.

Những uất ức về những gì đã không xảy ra, những kế hoạch chưa thực hiện, những ước mơ chưa đạt được, những lời nói chưa kịp nói.

Hãy biết ơn.

Biết ơn vì đã từng có họ trong cuộc đời. Vì đã từng yêu và được yêu. Vì đã từng biết cảm giác của việc có một người mà ta sẵn sàng cho đi tất cả: thời gian, công sức, tâm trí, trái tim – mà không đòi hỏi gì lại.

Hãy chúc phúc.

Chúc phúc cho họ được hạnh phúc. Được bình an. Được sống cuộc đời mà họ muốn sống. Dù cuộc đời đó không có ta.

Hãy buông tay.

Buông tay không phải vì không còn yêu. Mà vì yêu đủ để biết rằng đôi khi buông tay mới là cách giữ đúng đắn nhất. Mới là cách yêu thương thực sự. Mới là cách để cả hai đều được tự do.

* * *

Hắn không biết liệu có ai đọc đến đây không.

Có lẽ không.

Vì đây là một bài viết dài. Một bài viết về những suy nghĩ rối rắm của một người đã từng yêu, đã từng mất, đã từng đau khổ, và giờ đang cố gắng tìm cách sống với những gì còn lại.

Nhưng nếu có ai đó đọc đến đây.

Nếu bạn cũng có một người như vậy trong đời.

Một người đã từng rất quan trọng. Một người mà dù giờ đã xa nhưng vẫn chiếm một góc trong trái tim bạn. Một người mà mỗi khi nghĩ đến, bạn vừa mỉm cười vừa thở dài vì những kỷ niệm đẹp đẽ cũng đau đớn.

Hãy gửi đến họ lời chúc tốt đẹp.

Không cần phải gửi thật. Không cần phải liên lạc lại. Không cần phải nói cho họ biết.

Chỉ cần trong tim mình, gửi đến họ lời chúc.

Không phải để níu kéo. Vì thời gian không thể quay ngược. Những gì đã qua đã qua.

Không phải để hối tiếc. Vì hối tiếc không thay đổi được quá khứ. Chỉ làm cho hiện tại thêm đau thương.

Không phải để hy vọng quay lại. Vì một số con đường đã đi thì không thể quay đầu. Một số quyết định đã đưa ra thì không thể thay đổi.

Mà chỉ để nói, dù họ không nghe thấy, dù họ không biết, dù họ đã quên… một câu đơn giản:

“Cảm ơn vì đã từng có nhau.”

Một câu ngắn ngủi.

Bảy âm tiết!!!

Nhưng chứa đựng tất cả những gì cần phải nói.

Về tình yêu đã qua.

Về kỷ niệm còn lại.

Về sự biết ơn.

Và về việc học cách buông bỏ – không phải vì không còn yêu, mà vì yêu đủ để biết rằng đôi khi, tình yêu lớn nhất chính là tình yêu biết buông tay.

=========================

Viết từ ngày rạng sáng ngày 16 và cố gắng kịp xong trong ngày 17.4.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.