Hắn từng là thằng ngỗ ngược lớn lên trên vỉa hè Hà Nội.
Đánh nhau như cơm bữa, tranh giành “miếng ăn” bằng gạch đá, dao rựa từ năm 13 tuổi…
Tin rằng quả đấm giải quyết được tất cả.
Rồi Ông Trời cho hắn 12 năm nằm liệt giường để… NGHĨ LẠI.
Đây là câu chuyện của hắn. Câu chuyện về một thằng bướng bỉnh bị Trời thu phục.
(Đọc hết rồi hãy phán xét nhé. Dài đấy. Nhưng đáng đọc.)
==============
Sau khi hắn đăng một số status kèm những bài hát do hắn sáng tác… Đặc biệt là status “Những ngã rẽ” kèm bài hát “Người đi”… (Ai muốn biết hắn đang nói về cái gì, xin vào đây: https://www.facebook.com/tranhoaivan/ )
Thì có một số comment, thậm chí tin nhắn, hoặc động viên hắn, kiểu “Thôi, mạnh mẽ lên, vượt qua nhé”… Hoặc tin nhắn “Anh ơi, dạo này anh bị thất tình à?”, “Anh ơi… Sao thế? Trái tim lại không ngủ yên à…?”
Hắn đọc những dòng này với tâm trạng vừa vui, vừa buồn.
Vui vì được mọi người chia sẻ, an ủi, lại còn động viên nữa cơ…
Nhưng buồn…
Buồn vì trình của mình còn kém lắm…
Viết thế nào mà ai cũng tưởng đây là chuyện của riêng mình…
Trong khi đó, những điều hắn viết là VẤN ĐỀ – LÀ NỖI NIỀM CỦA RẤT NHIỀU NGƯỜI.
Có điều, hoặc họ ngại tự nói ra. Hoặc họ không biết phải nói thế nào. Chắc chắn rồi, có phải ai sinh ra trên đời này cũng đủ khả năng diễn đạt điều mình nghĩ, mình muốn nói đâu…
Hắn muốn được làm một người đồng hành với đám đông, muốn cùng họ cất lên tiếng lòng, muốn chia sẻ với nhau những điều khó nói để cùng nhau thấy cuộc đời này thật ấm áp, vì vẫn có những người hiểu mình.
Nhưng thế quái nào mà lại nhiều người cứ nghĩ rằng hắn đang than thân trách phận thế nhỉ?
Đích thị là hắn kém cỏi rồi… Chứ những người kia nhất định phải rất thông minh chứ không thể kém cỏi như hắn được… ![]()
Hắn đành tạ lỗi trước Chư Vị: “Con chưa làm được những điều Chư Vị dạy dỗ và khuyến khích con nên làm. Nhưng nhất định con sẽ làm được!”
Đọc đến đây, chắc bạn thấy hơi mơ hồ… Bạn đang nghĩ “Không hiểu cái thằng dở hơi này nó định dẫn mình đến gặp Chư Vị nào đây…?” ![]()
Bình tĩnh nào…
Hôm nay là thứ Bảy, ngày nghỉ, mình cùng “chém gió” tí cho vui nhé!
======================
I/ THẰNG NGỖ NGƯỢC VỈA HÈ HÀ NỘI
Trước khi kể tiếp, hắn muốn bạn biết hắn đã từng là thằng như thế nào.
Hắn lớn lên trên vỉa hè Hà Nội. Không phải kiểu “con nhà gia giáo biết lễ nghĩa”. Mà là kiểu lêu lổng, nghịch ngợm, đầu đường xó chợ.
Hắn đánh nhau như cơm bữa. Không phải đánh nhau kiểu trẻ con. Mà là đánh nhau thật sự.
Từ năm 12 tuổi, hắn đã phải tranh giành với những thằng 15, 16 ở ngoài bãi xe để giành một suất được quét rửa xe ô tô để kiếm tiền phụ mẹ. Có thể bạn không biết, vào những năm 80 của thế kỉ trước, một cái xe khách đi từ Hà Nội lên Hà Giang mất 2 ngày, về 2 ngày. Trong xe là 5-6 chục mạng người ngồi ê đít trên những cung đường xóc nổ đom đóm mắt, nôn ọe, khạc nhổ, vứt rác rưởi ra sàn xe… Bên ngoài thì thành xe thì bùn đất, bãi nôn đóng keo…
Nhiều khi trời mùa hè nóng như đổ lửa, phải cúi xuống sàn xe dùng tay vốc từng bãi nôn để mà cọ rửa cho sạch. Bên ngoài thì làm gì có vòi xịt cao áp, phun bọt như bây giờ? Phải xách từng xô nước, cầm cái ống bơ sữa bò té nước cho thấm, cho ngấm rồi lấy giẻ kì cọ…
Ấy thế, vất vả như vậy nhưng thù lao cũng xứng đáng. Quét và rửa một chiếc xe khách vào những năm 80-81 của thế kỉ trước được trả công 3 đồng. Gặp bác tài, bác phụ sộp thì được hẳn 5 đồng (lương kĩ sư hồi đó một tháng được khoảng 7 chục đồng). Nên đối với thằng 12-13 tuổi như hắn, mỗi tháng kiếm đôi ba trăm đồng/tháng là một việc phi thường! Bằng cả lương của bố mẹ hắn cộng lại, thậm chí gấp đôi!
Nhưng đương nhiên, có tiền thì có máu!
Làm gì có chuyện một thằng oắt con 12-13 tuổi lại có suất kiếm tiền ngon ơ thế? Trong khi đám “đầu đường xó chợ” toàn những thằng 15-16, thằng lớn nhất cũng phải tầm 2 xịch…
Làm gì có chuyện thăng oắt con lại kiếm được suất quét rửa xe như vậy? Khi mà mật ít ruồi nhiều. Mỗi ngày xe về bãi chỉ tầm hơn chục cái, trong khi đám đầu trâu mặt ngựa lên tới 15-16 thằng…?
Phải đánh nhau để tranh giành miếng ăn thôi!
Tất nhiên, một thằng oắt con ít tuổi nhất, bé nhất như hắn thì bị ăn no đòn và những tuần đầu luôn tím mắt, sưng mặt mà chẳng được “bốc bãi nôn” nào…
Nhưng thằng oắt con đấy đâu có chịu…
Đánh “tay bo” thì thua vì bé, yếu…
Đã có gạch, có dao…
Những trận chiến sau đó, hắn dùng gạch, dùng cả con dao rựa nặng trịch dùng để bổ củi vung lên như “Triệu Tử cầm long đao”…
Hắn đánh hăng hái vì nghĩ đến “những bãi nôn” mà mình sắp được thò tay bốc…
Trời đúng là không phụ lòng người!
Sau vài lần bị đổ máu và làm cho những thằng “đại ca” đổ máu, thì hắn đương nhiên được xếp vào hàng “tiên chỉ”. Nghĩa là mỗi ngày cũng được đôi suất “bốc bãi nôn”. Nghĩa là tháng kiếm đôi trăm đồng… Nghĩa là “tha hồ ấm”!
Những thằng nào hồi đó trực chiến ở bãi xe Đoàn xe 14, Đê La Thành, đối diện Bệnh viện Phụ sản Hà Nội đọc đến đây, chắc sẽ nhớ lại những kỉ niệm “hết sức êm đẹp” này…
Chính vì sớm kiếm được tiền nên hắn cũng hư sớm. Cũng may, ở cái tuổi 12-13 đó thì cũng chỉ hư đến mức phì phèo thuốc lá chứ chưa hút thuốc phiện và “đá phò” như mấy thằng 16-17 kia…
Rồi lớn lên, sang Nga, đúng vào thời loạn lạc, trấn lột, giết người. Tây giết Ta, Ta giết Ta… Có những người bị giết, xác vùi trong băng tuyết, đến hết mùa đông tuyết tan, mới được phát hiện đem chôn…
Hắn không còn con đường nào khác là cũng phải “dao búa, súng đạn”… để bảo toàn mạng sống, để giữ những đồng tiền mô hôi xương máu…
Và cứ thế, cuộc đời nhào nặn hắn trở thành một thằng ngỗ ngược. Bướng bỉnh. Ngang tàng. Không sợ trời, không sợ đất, không sợ ai cả.
Lúc đó, hắn tin một điều: Tất cả mọi thứ trên đời này đều có thể giải quyết bằng sức mạnh. Bằng quả đấm. Bằng vũ lực. Bằng tiền. Mày mạnh hơn, mày thắng. Mày có tiền, mày thắng. Đơn giản vậy thôi.
Đạo đức? Nhân nghĩa? Nhân quả? Tào lao! Thằng nào mạnh thằng đó đúng. Thằng nào giàu thằng đó oai. Còn lại chỉ là lý thuyết suông của mấy ông thầy đồ thất nghiệp.
Hắn sống như vậy. Nghĩ như vậy. Và tưởng rằng mình sẽ sống như vậy suốt đời.
===================
II/ ÔNG TRỜI THU PHỤC
Nhưng Ông Trời có cách của Ông Trời.
Năm hắn 26 tuổi, đang sung sức, đang kiếm tiền rất tốt (năm 1996, hắn đã có trong tay 180 ngàn đô la. Một số tiền không nhỏ vào thời đó. Những ai ở Đông Âu vào thời đó khắc biết) đang ngông nghênh, đang tưởng mình là bất khả chiến bại – bệnh đến.
Viêm khớp. Đau đến mức không đi nổi. Đau đến mức nửa đêm tỉnh giấc vì nhức buốt. Đau đến mức có lúc muốn chặt phăng cái chân đi cho rảnh.
Quả đấm của hắn không đấm được bệnh tật.
Tiền của hắn không mua được sức khỏe.
Sự ngang tàng của hắn không dọa được cái đau.
Hắn – thằng từng “xuống tay” không chớp mắt – giờ nằm bẹp trên giường, không tự đi vệ sinh được, phải nhờ người khác dìu đỡ như một đứa trẻ.
Mười hai năm.
Mười hai năm sống dở chết dở. Mười hai năm ra vào bệnh viện như đi chợ. Mười hai năm uống thuốc Tây như uống nước. Mười hai năm bác sĩ lắc đầu bảo “sống chung với bệnh đi, không chữa được đâu”.
Mười hai năm đó, hắn có thời gian để NGHĨ.
Nghĩ về những gì mình đã làm. Những trận tranh giành, những lần đổ máu… Nghĩ về cái cách mình đã sống – như một con thú, chỉ biết dùng sức mạnh để giải quyết mọi thứ.
Và hắn bắt đầu hiểu: Đây là NGHIỆP.
Đây là cách Ông Trời THU PHỤC một thằng mất dạy như hắn.
Nói ngọt không nghe. Khuyên nhủ không thèm. Dọa dẫm không sợ. Vậy thì chỉ còn cách – cho nằm xuống. Cho đau. Cho khổ. Cho biết thế nào là bất lực. Cho biết thế nào là quả đấm không đấm được số phận.
=========================
SỰ CỨU RỖI
Rồi hắn gặp Sư Phụ. Gặp Khí Đạo Himalaya.
Ban đầu, hắn tập vì tuyệt vọng. Thử xem sao. Không tin nhưng cũng không còn gì để mất.
Rồi hắn tập. Hít thở. Vận động. Những bài tập tưởng chừng đơn giản đến buồn cười.
Nhưng điều kỳ lạ xảy ra.
Cơ thể hắn thay đổi. Từ từ. Chậm rãi. Nhưng chắc chắn. Viêm khớp giảm dần. Sức khỏe hồi phục. Tinh thần minh mẫn hơn.
Đó là sự CỨU RỖI theo đúng nghĩa đen.
Cứu cái thân – từ một thằng tàn phế, thành một người khỏe mạnh.
Cứu cái tâm – từ một thằng chỉ biết tôn sùng quả đấm, thành một người biết suy nghĩ, biết yêu thương, biết sợ Trời.
Cứu cái nghiệp – cho hắn con đường để TRẢ NGHIỆP, để chuộc lại những gì mình đã gây ra trong kiếp này và cả những kiếp trước.
Bây giờ nghĩ lại, hắn thấy mình MAY MẮN.
May mắn vì đã bị bệnh.
Nghe vô lý không? Ai lại may mắn vì bị bệnh?
Nhưng nếu không bị bệnh, hắn sẽ tiếp tục ngông nghênh. Tiếp tục gây nghiệp. Tiếp tục sống như một con thú. Và có thể, đã chết từ lâu rồi – chết trong một trận đánh nhau nào đó, hoặc chết vì kẻ thù trả thù, hoặc chết vì chính cái sự ngu dốt của mình.
Bệnh tật là cách Chư Vị BẮT hắn phải DỪNG LẠI.
Dừng lại để nhìn lại.
Dừng lại để nghĩ lại.
Dừng lại để CÓ CƠ HỘI ĐƯỢC CỨU.
==========================
THẰNG VÔ THẦN ĐƯỢC KHAI MỞ
Nhưng khoan, hắn còn quên kể một điều.
Hắn vốn là một thằng vô thần đặc sệt.
Không tin ma. Không tin quỷ. Không tin thần thánh. Không tin có kiếp trước kiếp sau. Không tin có thế giới nào khác ngoài cái thế giới vật chất mà mắt thấy tai nghe này.
Sinh ra, lớn lên, học hành, đi làm, lấy vợ, sinh con, già đi, chết. Hết. Chấm hết. Đơn giản vậy thôi.
Ai nói chuyện tâm linh với hắn, hắn cười khẩy. Mê tín dị đoan. Hoang đường. Phản khoa học. Hắn là dân được “đào tạo tại Liên Xô”, tin vào duy vật biện chứng, tin vào những gì chứng minh được, đo đếm được. Còn lại? Tào lao!
Nhưng từ khi tu tập Khí Đạo Himalaya, điều kỳ lạ xảy ra.
Những buổi thiền định, hắn thấy những hình ảnh không thể giải thích bằng logic. Những giấc mơ kỳ lạ mà sau đó ứng nghiệm. Những lần tiếp xúc với “vong” mà hắn không thể phủ nhận. Những lần được Chư Vị “mở mắt” (trong một khoảng thời gian nào đó) để nhìn trong thế giới tâm linh – những trải nghiệm mà nếu kể ra, người ta sẽ bảo hắn điên.
Hắn không điên. Hắn chỉ được KHAI MỞ.
Cái thằng vô thần năm xưa giờ đã hiểu: thế giới này rộng lớn hơn những gì mắt thường nhìn thấy. Có những chiều không gian khác, những tồn tại khác, những quy luật khác – mà khoa học hiện tại chưa đủ trình độ để giải thích.
Không tin không có nghĩa là không tồn tại. Chỉ là ta chưa đủ nhân duyên để thấy mà thôi.
===================================
III/ CHƯ VỊ DẠY KHÍ ĐẠO – LÀM NHẠC
(Hết phần 1)
===============
P.S:
Nếu sau khi đọc những dòng trên mà bạn vẫn có hứng thú đọc tiếp thì xin mời sáng mai quay lại vào lúc 6h35.
Còn nếu không, thì cũng hãy nghe nốt bài nhạc này như một lời cảm ơn vì bạn đã ghé đây…
Link đầy đủ của bài hát tuyệt vời này ở comment đầu tiên.
À, có thể bạn chưa thạo Youtube lắm, vậy hắn mách nhỏ điều này:
Hãy nhấn nút đăng kí kênh “Ban nhạc Akashic – Giai điệu từ Vũ trụ” để luôn nhận được những sáng tác hay nhất, những thông điệp mới nhất nhé!
