fbpx

HAI CHUYỆN CHÉP Ở BỆNH VIỆN

Cách đây hơn 40 năm, trong một lần nằm điều trị tại Bệnh viện Việt-Xô, Hà Nội, nhà văn Bùi Đức Ái đã gặp một người phụ nữ miền Nam là bệnh nhân nặng với nhiều di chứng do hậu quả của những năm tháng hoạt động gian khổ ở chiến trường. Nhà văn đã viết tập bút ký “Một chuyện chép ở bệnh viện” và sau đó chính ông chuyển thể thành kịch bản phim “Chị Tư Hậu” để đạo diễn Phạm Kỳ Nam dựng thành phim.

Cả hai tác phẩm – bút ký và phim đều rất nổi tiếng.

Chính vì vậy, hắn đã phân vân khá lâu trước cái tên “HAI CHUYỆN CHÉP Ở BỆNH VIỆN” vì không muốn mang tiếng là ăn theo người nổi tiếng.

Nhưng suy đi tính lại, hắn tặc lưỡi: “Chuyện xảy ra ở bệnh viện và được kể lại. Thậm chí hẳn 2 chuyện thì chẳng đặt tên là HAI CHUYỆN CHÉP Ở BỆNH VIỆN thì còn là cái gì nữa?”

Và thế là hắn quyết định đặt tên như vậy và kệ mẹ cả thế giới.

________________________________________

CHUYỆN THỨ NHẤT: BỊ CHÓ CẮN

Chuyện này mới toe, xảy ra sáng hôm qua, 6/6/2025.

Kết thúc lớp buổi sáng lúc 6h30, hắn đang ngồi tập tĩnh công thêm một chút cho phê, thì nghe tiếng lịch kịch, lịch kịch. Cửa mở toang, thằng con thứ 2 (gần 8 tháng) bò vào, miệng cười toe toét.

Hắn tiếc rẻ liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn thằng con. Cuộc đời này có mấy thứ hắn không thể từ chối: bia, đàn bà đẹp, và nụ cười của con trai. Hắn bế thằng nhỏ, ra sân.

Tiết trời mát mẻ, đẹp đẽ, trong lành. Hắn thấy mấy con chim hót ríu rít trên cành cây, bèn chỉ cho thằng con. Thằng này khoái quá, nhún nhảy trong tay bố, tay khua khoắng loạn xạ, miệng lại cười toe toét.

Hắn chợt nảy ra ý định: “Cho thằng này ra hồ Hóc Khế ngắm mặt hồ buổi sáng, nhân tiện xem chim hót, bướm lượn luôn cho nó máu”.

Thế là hắn hì hục một lúc rồi cũng thắt được cái đai an toàn cho thằng bé yên vị trên chiếc xe nôi. Rồi hai bố con lững thững lên đường.

=======================

Dọc đường ra hồ, hắn vừa thong thả đẩy xe, vừa chỉ cho thằng con cảnh vật bên đường và vào vai tua gai:

“Đây là cây chuối, con giai à. Quả chuối nhà bà Lí mới cho hôm qua, con cũng được ăn mấy thìa rồi đấy…”

“Đây là hoa giấy. Nhưng cây này ít hoa hơn cây ở trước cổng nhà mình. Còn hoa này là gì thì bố quên mẹ nó tên rồi. Mà thôi, mày mới 8 tháng cũng không cần phải biết nhiều làm gì kẻo chóng già, con ạ…”

Cứ thế, hai bố con hắn thong thả vừa đi vừa trò chuyện. Thằng bé nhìn bố (hắn đặt nó ngồi ngược chiều để vừa đi vừa nói chuyện với con) cười toe toét, chảy cả nước dãi.

Dọc đường bố con hắn đi, hàng lũ hàng lĩ những con vằn con vện – chó ta, trong này dân tình vẫn gọi là chó cỏ, sủa ăng ẳng. Nhưng hai bố con hắn kệ mẹ, cứ tiếp tục đi. Thằng con nhìn mấy con chó gân cổ, chu mỏ sủa ông ổng bằng cặp mắt hết sức khinh bỉ. Chứ phải đứa trẻ khác thì có khi khóc thọt cả dái lên cổ rồi.

Hắn nhìn con khoái chí: “Được lắm, con trai của bố ạ!”

Mà quả thật, thằng này rất lì. Đang tuổi bò, lại bắt đầu tập vịn đứng lên nên nó rất hay ngã, va đầu vào tường, xuống nền nhà. Mới gần 8 tháng giời mà đầu đầy sẹo, mặt thâm chi chít toàn nốt muỗi đốt trông rất ra gì, đầy vẻ giang hồ.

================

Cứ thế, bố con hắn đi thêm một quãng xa nữa, dễ phải cách nhà đến hơn 400m (mọi khi thì chỉ quanh quẩn tầm 200m đổ lại).

Chợt tiếng sủa GÂU GÂU trầm đục ông ổng đầy uy lực vang lên. Hắn nhìn vào ngôi nhà 2 tầng ven đường. Ở ngay chỗ cổng mở toang, thấy hai con bẹc giê khá to mắt long sòng sọc, răng trắng nhởn, lưỡi thè lè toàn dớt dãi nhìn hai cha con hắn. Con to trông mặt du côn hơn, còn con nhỏ trông hèn hèn kiểu a dua a tòng và hình như mắt còn hơi bị lác.

Hắn đảo mắt nhìn quanh… Chết mẹ! Đời đúng là như con cặc… Bình thường thì gạch đá, gậy gộc đầy đường. Bây giờ thì tịnh không có cái gì cả. Đến cái quần hắn mặc cũng không có cả thắt lưng (thì quần mặc ở nhà mà, thắt lưng làm gì cho vướng). Chứ nếu có thắt lưng thì hắn đã lập tức rút ra và biến nó thành một thứ roi da cực kỳ hữu hiệu.

Nhưng không sao, hắn nhìn đôi dép cao su được làm bằng lốp máy bay dưới chân mình (đôi dép này có giá 2 triệu rưỡi, được một cậu học trò mua của ông vua dép lốp Việt Nam tặng cho cách đây gần chục năm). Vì làm bằng lốp máy bay nên nó rất bền, rất cứng. Mặc dù rất kiềm chế, nhưng cũng đã có một đôi lần có những thằng vẫn muốn “tìm bố” với hắn ở ngoài đường. Những lần đó, hắn không phải làm gì nhiều, chỉ lách qua lách lại tránh mấy cú đấm, tiến sát đối thủ, đạp siết đế dép dọc theo ống đồng và dẫm mạnh xuống bàn chân. Ngay lập tức thằng nào cũng như thằng nào, đau tái mặt, nhảy cẫng lên rồi ngồi thụp xuống ôm chân và lập tức “Trật tự nghe thời sự” luôn. Khỏi cãi vã, đánh đấm gì nữa.

Với đôi dép này, cộng với cái chân đá không đến nỗi quá tệ của hắn thì cũng không mức nào lắm. Giả sử nếu chỉ có một mình thì ngon. Nhưng vướng thêm thằng con 8 tháng đang ngồi xe nôi thì cũng phải hết sức cẩn thận.

=====================

Hắn nhớ bài “chống chó cắn” mà mấy thằng đặc nhiệm Nga dạy hồi còn học ở Kazan những năm 1986-1991. Đó là thời kỳ nhiều thanh niên Nga nhập ngũ sang Afghanistan làm thịt và bị làm thịt. Những thằng may mắn sống sót về nước, vào trường học tiếp.

Bọn này khác hẳn sinh viên bình thường. Chúng đã ngửi mùi cái chết, đã giết người, đã thấy đồng đội chết như ruồi. Chúng uống vodka như nước lọc và đánh nhau như cơm bữa. Không ai dám đụng đến chúng.

Trong một lần tập ở podval (phòng dưới tầng hầm) ẩm mốc sặc mùi mồ hôi. Nhân lúc nghỉ giải lao, bọn hắn tán gẫu về chó và cách phòng chống chó cắn. Một thằng tên Sergei – mặt đầy sẹo, mắt lạnh như băng – đã dạy hắn:

” Nghe này, người anh em. Chó dữ nguy hiểm hơn mày tưởng. Chúng tao ở Afghanistan gặp cả bầy chó hoang đói. Chúng ăn thịt người chết trên chiến trường. Điên rồ và hung dữ.

Nếu gặp chó tấn công, nếu không kịp bắn, thì việc đầu tiên là phải ngồi thụp xuống. Vì chó bao giờ cũng lao chồm vào, đứng trên hai chân sau và mõm nó cao ngang ngực, ngang mặt người. Việc đầu tiên của nó là đớp vào yết hầu của thằng người. Cái này vừa là bản năng, vừa là được huấn luyện nên nó đớp trăm phát trăm trúng. Mà nếu thế thì cầm chắc cái chết.

Do đó, ngồi thụp xuống và rút dao ra. Lúc nó chồm lên trên hai chân sau, thì cả phần bụng ngực nó hở. Mày ngồi thấp dưới cái mõm của nó là tạm an toàn và chọc dao chí tử vào ngực, vào bụng nó thì sống sót. Còn nếu không có dao thì kiểu gì cũng phải đấm, chặt mạnh vào yết hầu nó chứ đánh vào dái đéo ăn thua như là đánh dái người đâu.

Vừa chặt vừa húc mạnh cho nó ngã vật ra rồi xem có cái xẻng, cái gậy nào làm vũ khí thì làm. Còn nếu không thì rút ngay thắt lưng ra, cố mà vụt cái phần khóa vào trúng mũi nó. Con chó điểm yếu nhất, đau nhất là cái mũi. Nếu vụt thật mạnh, trúng vào đó thì nó sẽ đau quá mà bỏ chạy. Chứ đánh vào lưng, vào chân đéo ăn thua đâu…”

Hắn có thể là thằng học chữ thì ngu, chứ học những thứ mất dạy, đâm chém thì nhanh lắm. Nên hắn nhớ như in.

(Nhân tiện lại phải nói cho rõ: Lúc hắn đứng đối diện với hai con chó, bài học này chỉ hiện loáng qua trong đầu chứ không lâu như là các mày đang đọc đâu.)

=====================

Nhưng đời hắn phần lớn sống ở thành phố, nơi không quá nhiều chó. Tuy có lúc rất túng thiếu nhưng phương châm của hắn là “Thà ăn cướp, trấn lột chứ không ăn trộm” nên cũng chẳng phải đột nhập vào nhà ai… Nên chưa bao giờ bị bẹc giê tấn công. Có chăng thi thoảng về quê đi đường làng, gặp bọn chó cỏ lao vào thì ngồi thụp xuống giả vờ tìm hòn gạch là mấy ông ôn chó kia chạy mất dép.

Quay lại với hai con bẹc giê mắt long sòng sọc (lúc này thì hắn khẳng định con nhỏ hơn bị lác mắt, vì rõ ràng là sủa hắn nhưng mắt nó cứ nhìn ra vườn) đang nhe răng trắng nhởn, lưỡi thè lè đầy rớt dãi đang chực xông ra.

Hắn nhanh như cắt đạp cái phanh chốt hãm bánh xe nôi của thằng con cho nó khỏi lăn xuống hồ rồi quay ngoắt lại. Trợn mắt nhìn hai con chó rồi gầm lên một tiếng như tiếng hổ gầm. Hai nắm tay nắm chặt theo đòn “búa”, sẵn sàng phang phọt óc hai con chó.

Hai gã côn đồ đó khựng lại. Chắc lúc đó bộ dạng của hắn còn dữ cả hai thằng chó đấy, nên chúng nó khựng lại rồi lủi vào trong nhà.

Sau tiếng gầm như hổ, hai con chó lủi vào trong sân. Hắn đứng lại đợi xem có chủ nhà ra không. Vì không có lý gì khi thấy chó sủa inh lên và một tiếng gầm đủ sức làm vỡ cả ly thủy tinh mà thằng chủ nhà không ló đầu ra…

Nhưng đúng là chẳng có thằng nào ló đầu ra thật. Vì cửa nhà thì đóng hết, mỗi cổng mở. ĐCM thằng chó chủ nhà! Hắn lầm bầm chửi rồi lại đẩy thằng con đi tiếp.

Hai bố con đi thêm khoảng 700m nữa, qua trường học của thằng anh, sang đến tận đoạn đường rừng. Ông con vẫn cười toe toét nghe thằng bố thuyết minh, mắt nhìn sang hai bên đường, tay chân khua khoắng loạn xạ vẻ rất cao hứng.

Nhẽ vẫn đi tiếp, nhưng thấy nắng lên có vẻ gắt, sợ ông con bị nắng, đành quay xe về.

Lúc đến gần cái nhà 2 tầng, hắn mới chợt ân hận vì quên béng mất không bẻ một đoạn cây ở chỗ có rừng để làm vũ khí. Hắn đảo mắt vào trong sân nhà xem tình hình thế nào để tiện đối phó…

Lạ quá, không thấy 2 con chó mất nết đó đâu.

Chắc bọn khốn này chui ra sau nhà? Hắn nghĩ và yên tâm đẩy thằng con đi tiếp. Vẫn vừa đi vừa chuyện trò với nó. Ông con cứ cười tít mắt khiến thằng bố càng cao hứng, ba hoa đủ chuyện.

Chợt hắn nghe có tiếng động đằng sau lưng, chưa kịp phản ứng thì thấy bắp chân nhói lên.

Hắn quay lại…

ĐCM! Thằng chó bẹc giê (con to hơn, mắt không lác) đã tợp hắn một phát vào bắp chân. Nó chỉ tợp một phát rồi nhả ngay ra, nhìn hắn bằng cặp mắt cực kỳ đểu cáng rồi chạy biến về phía chiếc cổng vẫn mở toang.

Hắn giận sôi cả cứt nhưng cũng hơi buồn cười. Mẹ khỉ, nhìn thằng bẹc giê mắt mũi nhớn nhác pha nét vui sướng rất độc ác nhưng đầy hèn nhát khi cúp đuôi chạy. Lúc đó hắn mới thấm câu “Chó cắn trộm”. Mà chẳng hiểu sao rõ ràng nó là “tây” mà lại chơi võ bẩn như “ta” thế. Hóa ra từ đời cụ kỵ nó đã ở xứ này nên học được món cắn trộm của mấy thằng chó cỏ – vàng, vện rồi…

Giá như không có thằng con ngồi trên chiếc xe nôi thì nhất định hắn đuổi theo và trưa nay được bữa giả cầy với mấy thằng em trong xóm.

Hắn nhìn xuống bắp chân, thấy 2 vết đỏ rỉ máu.

Hai cha con về nhà.

=========================

Hắn lập tức phi lên thằng em Thuận. Vì Thuận là người biết mọi tình hình trong xóm, còn rành hơn cả cảnh sát khu vực.

Hắn chỉ vào 2 vết răng đang rỉ máu ở bắp chân và bảo Thuận: “Anh bị con bẹc giê của căn nhà 2 tầng chỗ ngay trước mặt hồ Hóc Khế nó cắn trộm. Em biết chó nhà thằng nào không?”

Thuận lập tức gật đầu vào bảo: “À, chó nhà này, nhà này… Em biết cả vợ chồng nhà đấy. Nhưng bây giờ phải đi tiêm phòng dại đã. Để em chở anh đi.”

Thế là Thuận đánh xe chở hắn đi luôn không chậm trễ.

Trung tâm tiêm chủng loại xịn nhất Đà Nẵng (theo lời Thuận) bài trí như kiểu ngân hàng. Khách ngồi la liệt.

Thấy hắn vào, một cô nhân viên đon đả chạy ra hỏi làm gì để hướng dẫn. Hắn chỉ vào 2 vết đỏ (lúc này máu đông rồi) ở bắp chân. Cô hoảng hốt: “Trời đất, rắn cắn anh à?”

Hắn (cố tình trêu): “Không, anh cắn nhau với chó.”

Nghe vậy, cô nhân viên mặt biến sắc, lấm lét nhìn hắn như kiểu phải cẩn thận, thằng này bị dại rồi. Không cẩn thận nó đớp cho phát thì chết.

Hắn nhanh chóng được đưa vào phòng khám.

Bà bác sĩ sau khi hỏi hắn mấy lần họ tên, ngày sinh tháng đẻ, địa chỉ như kiểu để kiểm tra xem trí não, thần kinh có còn bình thường không rồi cúi nhìn 2 vết răng chó trên bắp chân hắn. Rồi lấy máy đo huyết áp ra đo.

Rồi lại gí cái nhiệt kế điện tử vào trán hắn kêu tít một phát.

Bác sĩ: “May không sốt. Huyết áp tốt, 125/80.”

Hắn im lặng vì chẳng biết phải nói gì. Chẳng lẽ lại bảo “Đương nhiên là phải tốt chứ còn gì nữa?”

Bác sĩ: “Thế hai tuần gần đây có ốm sốt, chóng mặt gì không? Có uống thuốc gì không?”

Hắn: “Đã gần hai mươi năm nay rồi em không uống thuốc gì, không ốm đau gì, bác sĩ ạ.”

Bác sĩ nhìn hắn vẻ rất chán, kiểu “làm gì có chuyện đấy, thằng xạo lol…”

Mặc dù vậy, vẫn hỏi thêm: “Thế hồi covid tiêm vắc xin xong có bị triệu chứng gì không?”

Hắn: “Có.”

Bác sĩ (mặt giãn ra, có vẻ vui. À, có thế chứ. Ít ra thì cũng phải ốm đau gì chứ. Ấy là hắn đoán bà ấy thầm nghĩ như vậy): “Thế triệu chứng ra sao?”

Hắn (giả vờ ngập ngừng): “Cũng… cũng hơi khó nói, bác sĩ ạ…”

Bác sĩ (vẻ mặt càng phấn khởi, tận tình động viên): “Anh đang ở chỗ bác sĩ, không phải ngại gì cả. Có gì phải nói thì chúng tôi mới biết mà đưa ra phác đồ điều trị chứ. Nói đi, không phải mặc cảm, tự ti đâu.”

Hắn (vẫn tiếp tục ngập ngừng): “Vâng, thì em cũng chẳng giấu… Hồi trước khi tiêm vắc xin, em cứ thấy gái là mắt sáng lên…”

Bác sĩ có vẻ phấn khởi nhiều lắm: “Thế tiêm xong thì… xịt à…?”

Hắn: “Tiêm xong 2 mũi thì em nhìn gái mắt vẫn sáng như hồi trước, nhưng lại bị thêm chứng chảy nước dãi, bác sĩ ạ.”

Bà bác sĩ khựng lại rồi nhìn hắn. Cái nhìn mà hắn biết ngay là bà ấy đang hết sức chán vì đéo biết phải phản ứng thế nào. Chắc chắn đời bà ấy chưa bao giờ gặp thằng bệnh nhân nào thuộc “ca” cực bựa kiểu này cả…

Bà lại gí cái nhiệt kế điện vào trán hắn. Lại một phát “tít” nữa vang lên.

Rồi bà bảo: “Vết thương của anh mức độ 3. Phải sát trùng, tiêm vắc xin. Nhưng tiêm vắc xin phải 7 ngày mới có tác dụng. Để an toàn, thì ngay bây giờ phải tiêm huyết thanh. Chỗ chúng tôi không có huyết thanh, anh phải tới bệnh viện Tâm Trí. Ở đó họ tiêm huyết thanh cho anh. Đợi 30 phút theo dõi rồi tiêm luôn vắc xin.”

Hắn vâng dạ, ra vẻ sợ hãi lắm lắm nhưng vẫn cố hỏi: “Thế tiêm vắc xin thì có được nhậu không bác sĩ?”

Bà bác sĩ nhìn hắn biểu thị một sự chán nản tột độ, khoát tay kiểu không còn gì để nói nữa: “Trời đất! Đã tiêm vắc xin thì còn bia rượu sao được? Phải kiêng tuyệt đối!”

Hắn và Thuận ra xe. Hắn nghi ngờ trình độ của bà bác sĩ này, nên bèn gọi điện cho một học viên là tiến sĩ – bác sĩ của Việt Pháp.

Cô này nghe hắn nói bị chó cắn, lập tức la lên: “Anh phải đi tiêm, nhất định phải tiêm huyết thanh và vắc xin ngay.”

À, ra thế! Hắn gật gù. Hóa ra bà bác sĩ kia cũng không đến mức ếch lắm.

Hắn bảo Thuận: “Về, em trai!”

Thuận tròn mắt: “Ủa, mình đang trên đường đến Tâm Trí mà anh.”

Hắn: “Khỏi. “Tâm trí” của anh lúc này đang đặt hết vào bữa nhậu trưa này rồi.”

Thuận (gàn): “Thôi, cứ đi tiêm cho yên tâm anh ạ.”

Hắn: “Về đi. Anh không chết được đâu. Em đừng quên anh là Chưởng môn Khí Đạo Himalaya. Anh tập toàn những bài tốt nhất quả đất. Ngày nào cũng hai cữ luyện chưởng cùng học viên. Hệ miễn dịch của anh chắc chắn rất tốt.”

Thuận nhìn hắn, vẻ vẫn muốn thuyết phục.

Hắn (lại thuyết phục ngược lại): “Em còn nhớ, hồi dịch covid19, chỉ nghe tới ai có nguy cơ F1, F2 là đã bị đưa đi cách ly bằng sạch. Còn F0 nằm trong phòng đặc biệt, lúc ra viện còn được bác sĩ tặng hoa. Chỉ một con bé ở hồ Trúc Bạch mà cả Hà Nội náo loạn. Chung Con chủ tịch thành phố phải họp khẩn cấp để khoanh vùng, rào chắn các kiểu… Vậy mà hồi đó anh đã viết thư ngỏ gửi Vũ Đức Đam và Chung Con cho anh được vào khu vực cách ly F0. Anh sẽ ở với họ 10 ngày không áp dụng bất kỳ biện pháp bảo hiểm nào cả.”

Thuận tròn mắt nhìn hắn, vẻ rất ngạc nhiên.

Hắn: “Ừ, anh làm thế vì muốn thuyết phục hai gã đó rằng: Môn phái Khí Đạo Himalaya có bài tập làm mạnh hệ miễn dịch rất hiệu quả. Anh xin vào khu F0 ăn chung, ở chung với họ. Nếu sau 10 ngày mà vẫn không bị lây bệnh, thì chỉ xin hai ông đó giúp anh quảng bá, chuyển tới người bệnh bài tập hoàn toàn miễn phí mà anh đã soạn để dành tặng cộng đồng vượt qua dịch bệnh.”

Thuận (hào hứng): “Vậy họ trả lời sao anh?”

Hắn: “Tất nhiên là im lặng, không trả lời. Sau này anh mới hiểu lý do của sự im lặng đó.”

Không đợi Thuận phải hỏi thêm, hắn nói tiếp: “Họ không đồng ý là phải. Bởi nếu ai cũng khỏe lên nhờ tập luyện, thì chúng nó làm sao mà bán thuốc với giá gấp mấy lần giá thế giới, rồi lại còn vụ kit test Việt Á rởm sau này nữa.”

Đúng lúc đó có điện thoại từ chủ chó (lúc hắn vào khám Thuận đã liên lạc nhưng không được nên để lại tin nhắn). Thuận nghe và hỏi đi hỏi lại vụ chó đã tiêm ngừa dại chưa. Câu trả lời là mới 2 tháng trước đó.

Hắn: “Đấy, thấy chưa. Anh không chết được đâu mà mày phải lo. Về!”

Hai anh em quay xe về. Bây giờ Thuận đã có vẻ yên tâm hơn nhiều sau khi biết con chó đã tiêm phòng dại và nghe câu chuyện bức thư ngỏ hắn gửi ông Phó Thủ tướng – Trưởng ban phòng chống covid19 Quốc gia và Chủ tịch thành phố Hà Nội.

Mặc dù vẫn thỉnh thoảng lắc đầu ngao ngán vì cái tính “ngông cuồng” của lão anh già, nhưng trong thâm tâm Thuận cũng phải thầm phục cái bản lĩnh và sự tự tin vào khả năng miễn dịch của hắn. Từ hồi đám mấy anh em quen nhau, hết thằng nọ tới thằng kia ốm liểng xiểng, chứ lão anh già này mặt mũi lúc nào cũng tỉnh bơ như không có khái niệm ốm là gì.

=========================

Buổi trưa, khi hắn đang ngồi loay hoay đánh vật với bản thảo của cuốn tiểu thuyết “Máu của tuyết” (một tác phẩm mà hắn đã bỏ dở dễ đến dăm năm nay vì cứ bận liên miên chưa hết việc nọ đã đến việc kia) thì nghe có tiếng gọi cổng.

Hắn chạy ra, thấy một người đàn ông trạc gần 40 tuổi, ăn mặc khá chỉn chu, đứng ngoài cổng với vẻ mặt có phần ngần ngại.

Người đàn ông: “Em chào anh. Em là chủ con chó sáng nay… cắn anh đấy ạ.”

À, ra thế! Hắn mở cổng mời thằng này vào.

Chủ chó (tỏ vẻ hối hận): “Em đến đây để xin lỗi anh và hỏi thăm tình hình. Anh đã đi bác sĩ chưa? Thuốc men thế nào rồi? Em sẵn sàng bồi thường toàn bộ chi phí…”

Hắn quan sát người đàn ông này. Trông cũng không đến nỗi tệ lắm. Thậm chí còn có thể là người tốt cũng nên… Chứ không giống kiểu người nuôi chó mà bỏ mặc chó cắn người rồi làm ngơ.

Hắn: “Chú mày ngồi đây, mình nói chuyện cho rõ.”

Chủ chó ngồi xuống, vẻ mặt lo lắng chờ đợi.

Hắn (chỉ vào hai vết răng chó ở bắp chân): “Thấy không? Đây là kỷ niệm con chó nhà chú mày để lại. Nhưng đừng lo, tao không có ý định bắt mày đền tiền thuốc thang đâu.”

Chủ chó (ngạc nhiên): “Sao vậy anh? Anh chưa đi tiêm à?”

Hắn: “Không tiêm. Vì tao không có ý định sẽ chết bởi con chó nhà mày đâu. Tao tin vào hệ miễn dịch của bản thân.”

Chủ chó mở to mắt, hình như chưa bao giờ gặp “trường hợp” nào như thế này.

Hắn (tiếp tục với giọng nghiêm túc hơn): “Còn nếu con chó chú mày bị dại, thì sau 3-4 ngày nữa là nó chết thôi. Và nhớ báo để anh thắp hương tưởng nhớ nó với lý do: Vì cắn tao mà nó bị chết. Tao là người có lỗi nếu nó bị chết. Chú hiểu chứ?”

Chủ chó ngồi nghe, vẻ mặt càng lúc càng bối rối. Chắc nó đang thầm nghĩ: “Chết mẹ, có khi thằng này phát dại thật rồi?”

Và bất chợt nó kéo ghế ngồi xa ra.

Hắn (đọc vị được hết, bèn đổi giọng nghiêm khắc): “Nhưng anh yêu cầu chú việc này, và đây là điều bắt buộc:”

“Một là – Phải xích chó lại”

“Hai là phải rọ mõm nếu thả nó ra ngoài đường.”

Hắn (chỉ ra ngoài đường): “Chú mày thấy không? Cạnh đó có trường học, rất nhiều trẻ con đi lại. Giả sử hôm nay không phải là anh, mà là một đứa trẻ con thì hậu quả sẽ đến đâu? Một đứa trẻ 7-8 tuổi bị chó bẹc giê size như con chó nhà chú tấn công thì có thể bị cắn vào mặt, vào cổ. Lúc đó chú mày sẽ phải chịu trách nhiệm ra sao?”

Chủ chó gật đầu liên tục, vẻ mặt nghiêm túc: “Dạ, anh nói đúng. Em sẽ làm ngay.”

Hắn (giọng điệu đăm đăm): “Và nói thật, may là con chó nó cắn tao, chứ nếu cắn con tao thì tao băm chết nó và băm cả chú mày nữa rồi…”

Câu nói này hắn nói với giọng rất bình thản, nhưng ánh mắt lại có cái gì đó khiến chủ chó nuốt nước bọt và gật đầu một cách khó nhọc.

Chủ chó (vội vã): “Dạ, em hiểu rồi ạ. Em sẽ làm ngay hôm nay. Thực ra em cũng đang có ý định bán con chó đi, vì nuôi ở đây cũng không được thuận tiện lắm…”

Hắn: “Bán đi thì tốt. Nhưng nhớ nói rõ với người mua là con chó này có tiền sử cắn người, để họ cẩn thận.”

Chủ chó: “Dạ vâng, em sẽ nói rõ.”

Chủ chó đứng dậy, cúi chào: “Em xin phép về đây anh. Một lần nữa em xin lỗi anh vì sự việc hôm nay.”

Hắn: “Được. Nhớ làm theo những gì anh đã nói nhé.”

Hắn tiễn khách ra cổng. Lúc chủ chó trèo lên xe, vừa đóng cửa lại thì hắn chợt gọi theo:

Hắn: “Chờ tí!”

Chủ chó hạ kính, thò đầu ra: “Dạ, có gì nữa không anh?”

Hắn (với vẻ mặt hết sức nghiêm túc): “Quên tao chưa hỏi. Chó nhà mày có ăn cứt không?”

Chủ chó suýt bị sặc: “Hả? Ăn… ăn cái gì ạ?”

Hắn (nhắc lại rất rõ ràng): “Ăn cứt. Chó nhà mày có ăn cứt không?”

Chủ chó (lắc đầu liên tục): “Không không, chó nhà em bẹc giê mà anh. Có phải chó cỏ đâu. Nó chỉ ăn cơm thịt thôi.”

Hắn (gật đầu hài lòng): “Ừ, tao hỏi vậy để biết. Lỡ nó mà ăn cứt thì phải đi sát trùng hai vết cắn cho cứt khỏi vào máu. Từ sáng tới giờ tao đã lau rửa gì đâu.”

Hắn (nói khẽ nhưng gằn giọng): “Máu tao chỉ được phép có rượu và những điều tử tế, chứ không được có cứt.”

Chủ chó ngồi trên xe nhìn hắn với ánh mắt của một người đang không biết mình đang ở đâu, đang làm gì.

Hắn (vẫy tay): “Thôi, về đi! Nhớ làm theo lời hứa nhé!”

Chiếc xe nổ máy và đi mất với tốc độ hơi nhanh hơn bình thường.

Hắn đứng ở cổng nhìn theo chiếc xe biến mất, thầm nghĩ: “Mong là chú mày thực hiện đúng lời hứa.”

Rồi hắn quay vào nhà, tiếp tục đấu tranh với cuốn “Máu của tuyết” – cuốn tiểu thuyết mà cái cốt truyện cứ rắc rối như mớ chỉ rối.

Nhưng hôm nay, sau khi trải qua cuộc phiêu lưu với con chó bẹc giê và cuộc gặp gỡ với chủ nhân của nó, hắn cảm thấy có nhiều cảm hứng hơn.

“Cuộc sống luôn cho ta những bài học bất ngờ,” hắn tự nhủ và ngồi xuống bàn viết với tâm trạng phấn chấn.

==================

Ảnh 1: Thủ phạm. Lúc ở viện về, hắn quay lại tìm thì nó nhận ra hắn, chạy vào sân đứng nhìn ra. Trông mặt công nhận hèn…

Ảnh 2: Tội ác

Còn đây là bức thư hắn đã gửi cho 2 ông bây giờ đều mất chức và một người còn bị đi tù: Vũ Đức Đam và Nguyễn Đức Chung.

https://www.facebook.com/share/p/19fjU4Rj9Z/

Tác giả: Chưởng môn phái Khí đạo Himalaya Trần Hoài Văn

Xin vui lòng ghi rõ nguồn “Câu lạc bộ Khí công Himalaya – https://khiconghimalaya.vn” khi phát hành lại thông tin trên

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.