Người ta hay nói: “Tuổi này rồi, còn làm được gì?”
Câu nói ấy – là cách ta tự giam mình vào lồng.
==========
LUẬT TRỜI: SỐNG LÀ CÒN CƠ HỘI
Trong thiền định, có một chân lý được truyền lại: “Còn thở là còn hy vọng. Còn sống là còn có thể thay đổi.”
Nghĩa là gì?
Nghĩa là chừng nào ta còn thở, chừng đó ta còn quyền chọn. Quyền chọn sống thế nào. Quyền chọn làm gì. Quyền chọn trở thành người như thế nào.
Không có cái gì gọi là “quá muộn” – trừ khi ta đã chết.
Còn sống là còn chưa muộn.
===========
AI NÓI TỨ TUẦN LÀ HẾT?
Người đời có cái tật: Đặt ra những cột mốc vô lý.
“30 tuổi phải thành công.”
“40 tuổi phải ổn định.”
“50 tuổi thì nghỉ ngơi thôi.”
Ai đặt ra những quy tắc này? Không ai cả. Chỉ là đám đông bảo vậy, rồi ta tin vậy, rồi ta sống theo vậy, rồi ta “lom dom” như vậy.
Nhưng sự thật là:
Khổng Tử 50 tuổi mới ngộ đạo. Trước đó, ông cũng chỉ là một người đi tìm.
Lưu Bị 47 tuổi mới gặp Gia Cát Lượng, mới bắt đầu sự nghiệp.
Colonel Sanders 62 tuổi mới bắt đầu làm KFC.
Bà Tân Vlog 58 tuổi mới bắt đầu làm YouTube.
Vậy ai nói 40, 50 là muộn?
Người nói vậy là người đã chết – chết trong tâm trí. Còn thân xác thì vẫn đi lại, nhưng tâm hồn đã ngừng sống.
================
TUỔI TÁC CHỈ LÀ CON SỐ
Có người 30 tuổi mà đã già – vì tâm hồn họ đã bỏ cuộc.
Có người 70-80 tuổi mà vẫn trẻ – vì họ vẫn ham học hỏi, vẫn muốn trải nghiệm, vẫn dám thử.
Già hay trẻ – không do tuổi tác quyết định. Mà do TÂM quyết định.
Tâm còn muốn – thì còn trẻ.
Tâm đã chán – thì đã già.
Đơn giản vậy thôi.
==============
BẠN MUỐN GÌ?
Hỏi thật lòng: Bây giờ, ở tuổi này, bạn muốn làm gì?
Muốn học một thứ gì đó mới? Học đàn? Học vẽ? Học ngoại ngữ?
Muốn bắt đầu một công việc mới? Chuyển nghề? Khởi nghiệp?
Muốn sửa chữa một mối quan hệ? Gọi lại người bạn cũ? Làm lành với ai đó?
Muốn thay đổi lối sống? Tập luyện? Ăn uống lành mạnh? Sống khỏe hơn?
Vậy thì làm đi.
Đừng hỏi “Còn kịp không?” Hỏi làm gì? Còn sống là còn kịp.
Đừng hỏi “Người ta nghĩ gì?” Họ nghĩ gì thì kệ (cha) họ. Đời bạn, bạn quyết định.
Đừng hỏi “Mình có làm được không?” Chưa làm sao biết? Thử rồi sẽ biết.
================
SỢ THẤT BẠI À?
Người lớn tuổi hay sợ một thứ: Sợ thất bại.
Sợ thử rồi không được. Sợ người ta cười. Sợ mất mặt.
Nhưng hãy nghĩ kỹ: Thất bại tệ hơn, hay không thử tệ hơn?
Không thử – bạn chắc chắn không có gì thay đổi. Cuộc đời cứ vậy. Ngày này qua ngày khác. Cho đến khi nằm xuống, bạn sẽ hối hận: “Giá mà ngày đó mình thử…”
Còn thử rồi thất bại? Ít nhất bạn đã dám. Ít nhất bạn biết mình đã cố gắng. Ít nhất bạn không phải tiếc nuối.
Trong Đạo Trời có dạy: “Làm mà không được – còn hơn không làm mà hối hận.”
Thất bại không đáng sợ. Đáng sợ là bạn không dám thử.
===================
NỬA ĐỜI TRƯỚC – NỬA ĐỜI SAU
Nửa đời trước, có thể bạn đã sống theo khuôn mẫu.
Học trường người ta bảo học. Làm nghề cha mẹ muốn. Lấy vợ/chồng gia đình sắp đặt. Sống theo cách xã hội mong đợi.
Bạn đã sống cho người khác.
Vậy nửa đời còn lại – hãy sống cho chính mình.
Làm những gì mình muốn. Không phải những gì người ta muốn.
Yêu những gì mình thích. Không phải những gì người ta bảo.
Sống theo cách mình chọn. Không phải theo cách người ta áp đặt.
Nửa đời còn lại – là của bạn. Đừng để lãng phí.
====================
BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU?
“Nhưng không biết bắt đầu từ đâu?”
Bắt đầu từ hôm nay. Từ bước đầu tiên.
Muốn học đàn? Hôm nay đi mua đàn. Hoặc tìm lớp học. Hoặc xem video đầu tiên trên YouTube.
Muốn sống khỏe? Hôm nay đi bộ 15 phút. Hoặc tập thở 5-10 phút. Hoặc bỏ bữa ăn đêm. Bỏ tắm đêm…
Muốn làm lành với ai? Hôm nay nhấc điện thoại lên. Gọi. Nói: “Lâu rồi không gặp. Mình nhớ bạn.”
Không cần bước to. Chỉ cần bước đầu tiên.
Rồi ngày mai, bước tiếp. Ngày kia, bước tiếp nữa. Cứ thế, từ từ, ta sẽ đi được xa.
Lão Tử có dạy: “Thiên lý chi hành, thủy ư túc hạ.” – Nghìn dặm đường xa, bắt đầu từ bước chân.
===============
CÒN BAO NHIÊU THỜI GIAN?
“Nhưng mình còn bao nhiêu thời gian?”
Không ai biết. Có thể còn 20 năm. Có thể còn 30 năm. Có thể chỉ còn 5 năm. Hoặc có thể ngày mai đã hết.
Chính vì không biết – nên phải BẮT ĐẦU NGAY.
Đừng đợi “khi nào rảnh”. Rảnh là không bao giờ.
Đừng đợi “khi nào có tiền”. Có tiền cũng tìm được lý do khác.
Đừng đợi “khi nào điều kiện thuận lợi”. Điều kiện không bao giờ hoàn hảo.
Bắt đầu với những gì đang có. Bắt đầu từ nơi đang đứng. Bắt đầu ngay hôm nay.
Hãy nhớ câu này: THÍCH THÌ TÌM CÁCH – KHÔNG THÍCH THÌ TÌM LÍ DO!
==================
NGƯỜI TA NÓI GÌ THÌ NÓI
“Nhưng người ta cười…”
Để họ cười. Họ cười vì họ không dám làm. Họ cười để che đậy sự hèn nhát của chính họ.
Người dám thay đổi luôn bị cười. Nhưng người dám thay đổi cũng là người sống thật.
Còn những người cười – họ ngồi im, không làm gì, rồi một ngày họ cũng nằm xuống với những hối tiếc.
Bạn muốn là người nào? Người dám sống? Hay người ngồi cười người khác sống?
Trong thiền có câu: “Người ngộ đạo bị kẻ phàm cười. Nhưng người ngộ đạo tự tại. Kẻ phàm tự khổ.”
Sống cho mình. Đừng sống cho tiếng cười của người khác.
====================
TÓM LẠI
Không bao giờ là quá muộn – trừ khi bạn tự bảo mình là muộn.
Không bao giờ là quá già – trừ khi bạn tự cho mình là già.
Không bao giờ là không thể – trừ khi bạn tự nói mình không thể.
Cái giới hạn lớn nhất của bạn – chính là TÂM của bạn.
Tâm bạn tin mình làm được – bạn sẽ tìm cách.
Tâm bạn tin mình không làm được – bạn sẽ tìm lý do.
Chọn đi. Tìm cách hay tìm lý do?
==================
Còn thở là còn sống.
Còn sống là còn có thể thay đổi.
Còn có thể thay đổi là còn có hy vọng.
Đừng tự giam mình trong cái lồng “đã muộn”.
Hãy mở cửa lồng. Bước ra. Và sống.
Hôm nay. Ngay bây giờ.
Vì không bao giờ là quá muộn – nếu bạn bắt đầu.
Nếu muốn khỏe mạnh, thì hãy tập luyện!
Tập gì cũng được: Yoga, Thái Cực quyền, Thiền, Khí công dưỡng sinh, Khí công Himalaya…
Nếu điều kiện kinh tế không cho phép, thì tập những bài miễn phí trên Youtube. Miễn phí (nghĩa là không thu phí), chứ thực ra giá trị vật chất của chúng là vô giá!
Những bài tập vô giá này ở đây:
https://www.youtube.com/@khiconghimalayatranhoaivan9119
Còn nếu điều kiện tài chính cho phép tham gia khóa học trả phí, thì nó ở đây:
https://www.facebook.com/groups/818473472755956/permalink/1539272834009346
=======================
HẾT SỨC LƯU Ý:
Nếu sau khi đọc status này thấy “thấm”, thấy “chạm” và bạn muốn nhớ kĩ hơn, thì hãy nghe bài hát “KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ MUỘN”.
Chú ý: Bài đăng kèm theo đây là phiên bản ngắn.
Còn phiên bản đầy đủ có link ở ngay comment đầu tiên.
Nếu nghe thấy vừa CHẠM vừa THẤM thì làm ơn nhấn LIKE và nút “THEO DÕI KÊNH”.
Biết là phần lớn các bạn không có tài khoản trên Youtube nên có muốn nhấn LIKE hay “THEO DÕI KÊNH” cũng không làm được đâu…
Nhưng tôi vẫn lưu ý như vậy…
Vì biết đâu đấy, một vài người trong số các bạn lại có tài khoản trên Youtube thì may mắn, phúc đức cho tôi quá……..![]()
Haizzzzzzzzzzzzzzz….
Làm việc với lứa độc giả tuổi này khó hơn lên Trời.
Bọn trẻ con thích phát là nhấn LIKIE, chia sẻ rầm rầm… Chẳng mấy chốc mà bài hát được viral…
Nhưng đằng này thì… KHÓ HƠN LÀ PHẢI ĐẨY MỘT CÁI
BÁNH XE HÌNH VUÔNG…
“BỖNG DƯNG MUỐN KHÓC”… ![]()
![]()
![]()
