fbpx

MẤT

________________________________________

Có một kiểu mất mát đau hơn cả chia lìa bởi cái chết.

Đó là khi người ta vẫn còn đó. Vẫn thở. Vẫn sống. Vẫn đâu đó trên cõi đời này. Nhưng không còn thuộc về ta nữa.

. . .

Mười năm. Hai mươi năm. Ba mươi năm.

Bao nhiêu năm bên nhau. Bao nhiêu giông bão cùng vượt. Bao nhiêu đêm dài cùng thức. Bao nhiêu bữa cơm chia nhau từng miếng. Bao nhiêu lần nắm tay đi qua những ngày khó nhọc nhất của đời người.

Rồi một ngày, buông tay.

Không phải vì hết yêu. Không phải vì ai phản bội ai. Không phải vì người thứ ba, thứ tư. Chỉ là hai con đường, đến một ngã rẽ, không còn đi cùng hướng được nữa.

Đơn giản vậy thôi. Và đau đớn vô cùng.

. . .

Người ta hỏi: “Sao chia tay?”

Biết trả lời sao đây? Nói rằng không ai sai? Nói rằng chỉ là định mệnh? Nói rằng đôi khi yêu nhau không có nghĩa là ở được bên nhau?

Người ngoài không hiểu đâu. Họ chỉ thấy hai người từng yêu nhau giờ mỗi người một ngả. Họ không thấy những đêm dài một mình nhìn trần nhà. Họ không thấy bàn tay quen với hơi ấm của ai đó giờ chỉ nắm được khoảng không. Họ không thấy cái cách ta giật mình khi nghe một bài hát cũ, ngửi một mùi hương quen, đi qua một con đường từng đi cùng nhau.

Họ không thấy. Nên họ không hiểu.

. . .

Có người hỏi: “Có hận không?”

Hận gì? Hận ai?

Hận người đã cho ta những năm tháng đẹp nhất đời? Hận người đã yêu ta bằng cả trái tim? Hận người đã cùng ta đi qua bao nhiêu mưa nắng?

Không. Không hận. Chỉ nhớ. Nhớ thôi.

Nhớ đến mức đau. Nhớ đến mức có lúc muốn quên mà không quên được. Nhớ đến mức giữa đám đông vẫn thấy mình cô độc vì thiếu vắng một người.

. . .

Buông tay một người không có nghĩa là hết yêu.

Đôi khi, buông tay chính là cách yêu cuối cùng. Buông để người ta được đi con đường của họ. Buông để người ta được sống cuộc đời họ chọn. Buông vì biết níu giữ cũng không giữ được, chỉ thêm đau cho cả hai.

Nhưng buông tay rồi, không có nghĩa là trái tim cũng buông.

Trái tim vẫn giữ. Giữ mãi. Giữ đến khi nào không còn đập nữa mới thôi.

. . .

Đêm nay, có ai đó đang ngồi một mình.

Nhìn vào khoảng không. Nhớ về một người. Một người từng là cả thế giới. Một người giờ đã ở một thế giới khác – không phải cõi chết, nhưng cũng xa như cõi chết vậy.

Nếu người đó là bạn, hắn muốn nói với bạn:

Trên đời này, những thứ giống tình yêu thì nhiều. Nhưng tình yêu chỉ có một mà thôi.

Và nếu bạn đã từng có được tình yêu đó – dù chỉ một ngày, một năm, hay ba mươi năm – thì bạn đã là người giàu có nhất trên đời.

Dù bây giờ, tay đã buông. Người đã xa.

. . .

Bạn có từng yêu ai đến mức buông tay để họ được hạnh phúc?

Bạn có từng nhớ một người đến mức không dám nhắc tên, vì sợ nước mắt lại rơi?

Nếu có… hãy chia sẻ với hắn. Để biết rằng, trên đời này, ta không cô đơn…

===================

P.S:

Nếu sau khi đọc cái status dài ngoằng này mà bạn vẫn có hứng thú đọc tiếp thì xin mời sáng mai quay lại vào lúc 6h35.

Hắn sẽ cố gắng hàng sáng đăng bài, post nhạc để lan tỏa, cộng hưởng cùng bạn những năng lượng tốt lành. Bạn có thể nghe nhạc lúc đi ô tô, có thể đọc những gì hắn viết vào bất kì lúc nào rảnh rỗi…

Còn nếu không, thì cũng hãy nghe nốt bài nhạc này như một lời cảm ơn vì bạn đã ghé đây…

Link đầy đủ của bài hát tuyệt vời này ở comment đầu tiên.

À, có thể bạn chưa thạo Youtube lắm, vậy hắn mách nhỏ điều này:

Hãy nhấn nút đăng kí kênh “Ban nhạc Akashic – Giai điệu từ Vũ trụ” để luôn nhận được những sáng tác hay nhất, những thông điệp mới nhất nhé!

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.