________________________________________
Có một ngày, ta chợt nhận ra mình đã trở thành đứa trẻ mồ côi.
Không quan trọng ta bao nhiêu tuổi. Ba mươi, bốn mươi, hay năm mươi. Không quan trọng ta đã có gia đình, có con cái, có sự nghiệp, có tất cả những gì người đời gọi là thành công. Khi mẹ ra đi, ta vẫn là đứa trẻ mồ côi. Vẫn bơ vơ. Vẫn lạc lõng. Vẫn muốn gào lên giữa đêm khuya: “Mẹ ơi… con sợ…”
Hắn nhớ ngày ấy.
Nhớ như thể mới hôm qua. Nhớ từng chi tiết. Nhớ bàn tay mẹ đã lạnh dần trong tay mình. Nhớ hơi thở mẹ nhẹ dần, nhẹ dần, rồi ngừng hẳn – nhẹ như một tiếng thở dài sau cuộc đời dài đằng đẵng những lo toan. Nhớ đôi mắt mẹ khép lại, bình yên, như thể mẹ chỉ đang ngủ một giấc ngủ dài.
Nhưng mẹ không bao giờ thức dậy nữa.
Và từ giây phút ấy, cuộc đời hắn chia làm hai nửa: một nửa CÒN MẸ, và một nửa MẤT MẸ. Hai nửa ấy không bao giờ nối liền được với nhau. Giữa chúng là một vực thẳm, một khoảng trống mênh mông mà không gì, không ai có thể lấp đầy.
Người ta nói thời gian chữa lành mọi vết thương.
Người ta nói rồi sẽ nguôi ngoai.
Người ta nói nhiều lắm. Nhưng người ta không biết rằng, có những vết thương không bao giờ lành. Nó chỉ âm ỉ, chỉ ẩn sâu, chỉ đợi một khoảnh khắc nào đó – một mùi hương thoang thoảng giống mùi áo mẹ, một tiếng rao hàng giống tiếng rao ngày xưa đầu ngõ, một buổi chiều mưa giống hệt buổi chiều mẹ hay đứng ngoài hiên đợi con về – và tất cả lại ùa về, nguyên vẹn, tươi rói, đau đớn như ngày đầu.
Hắn hay mơ thấy mẹ.
Trong giấc mơ, mẹ vẫn như ngày xưa. Vẫn mái tóc bạc búi cao. Vẫn đôi mắt hiền từ nhìn con bằng ánh nhìn chỉ có mẹ mới có. Vẫn nụ cười móm mém, vẫn giọng nói ấm áp gọi tên hắn như gọi một đứa trẻ lên năm.
“Con ơi… về ăn cơm…”
Hắn chạy về phía mẹ, chạy mãi, chạy mãi, nhưng khoảng cách không bao giờ ngắn lại. Và khi sắp chạm vào tay mẹ, hắn tỉnh giấc. Gối đẫm nước mắt. Căn phòng tối om. Và hắn nằm đó, không dám nhắm mắt, không dám ngủ tiếp, vì sợ giấc mơ không quay lại, sợ mất mẹ thêm một lần nữa.
Mất mẹ, hắn mới hiểu: mình đã từng giàu có đến nhường nào.
Giàu có không phải vì tiền bạc, không phải vì nhà cao cửa rộng. Giàu có vì còn có người để gọi hai tiếng “Mẹ ơi”. Giàu có vì còn có nơi để về, dù đi xa đến đâu cũng biết có người đang đợi. Giàu có vì còn có bàn tay vuốt tóc khi đau, có giọng nói hỏi “con ăn gì chưa”, có đôi mắt nhìn mình như thể mình vẫn còn là đứa bé ngày nào.
Giờ tất cả đã không còn.
Hắn về nhà, căn nhà vẫn đó, nhưng không còn là NHÀ nữa. Chỉ là bốn bức tường trống vắng. Góc bếp mẹ hay ngồi giờ bám bụi. Chiếc ghế mây mẹ hay nằm nghỉ trưa giờ không ai ngồi. Đôi dép nhựa của mẹ vẫn còn nơi góc cửa – hắn không nỡ dọn đi, cứ để đó, như thể mẹ chỉ đi đâu đó rồi sẽ về.
Nhưng mẹ không về.
Mẹ không bao giờ về nữa.
Có người nói: “Mẹ mất thì lập bàn thờ, thắp hương, cúng giỗ – thế là tròn đạo hiếu.”
Nhưng hắn biết, đạo hiếu không chỉ là khói hương và mâm cỗ. Đạo hiếu là những gì ta đã làm và KHÔNG làm khi mẹ còn sống. Là những lần ta quá bận để về thăm mẹ. Là những cuộc điện thoại ta hứa sẽ gọi nhưng rồi quên mất. Là những câu “con yêu mẹ” ta nghĩ trong lòng nhưng chưa bao giờ nói ra. Là bao nhiêu điều ta cứ hẹn “để mai”, “để khi nào rảnh”, “để lúc khác” – cho đến khi không còn “lúc khác” nào nữa.
Bây giờ, hắn có nói bao nhiêu, mẹ cũng không nghe thấy.
Bây giờ, hắn có khóc bao nhiêu, mẹ cũng không thể lau nước mắt cho con.
Bây giờ, hắn chỉ có thể đứng trước di ảnh mẹ, nhìn vào đôi mắt trong ảnh – đôi mắt vẫn hiền từ, vẫn ấm áp, vẫn như đang nhìn con bằng tình yêu vô bờ bến – và thì thầm những điều đáng lẽ phải nói từ lâu lắm rồi:
“Mẹ ơi… con xin lỗi…”
“Mẹ ơi… con nhớ mẹ…”
“Mẹ ơi… con về rồi đây…”
. . .
Nếu bạn còn mẹ, xin hãy về thăm mẹ.
Nếu bạn còn mẹ, xin hãy gọi điện cho mẹ ngay hôm nay.
Nếu bạn còn mẹ, xin đừng đợi đến khi quá muộn mới nói “con yêu mẹ”.
Còn nếu bạn cũng như hắn – đã mất mẹ rồi – thì hãy ôm lấy nỗi đau ấy, sống tiếp với nó, và làm điều tốt lành để mẹ nơi chín suối được mỉm cười…
Bạn có muốn chia sẻ điều gì về mẹ của mình không…?
============
P.S:
Nếu sau khi đọc status về MẸ và bạn vẫn có hứng thú đọc tiếp những status chạm đến trái tim thì xin mời sáng mai quay lại vào lúc 6h35.
Hắn sẽ cố gắng hàng sáng đăng bài, post nhạc để lan tỏa, cộng hưởng cùng bạn những năng lượng tốt lành. Bạn có thể nghe nhạc lúc đi ô tô, có thể đọc những gì hắn viết vào bất kì lúc nào rảnh rỗi…
Còn nếu không, thì cũng hãy nghe nốt bài nhạc này như một lời cảm ơn vì bạn đã ghé đây…
Bài hát này hắn viết ca từ trong 1 buổi sáng. Và đêm hôm đó, ngồi thiền “truy cập vào Thư viện Akashic”. 3h30′ hắn đã “tải về” được giai điệu như bạn sẽ nghe thấy…
Link đầy đủ của bài hát tuyệt vời này ở comment đầu tiên.
À, có thể bạn chưa thạo Youtube lắm, vậy hắn mách nhỏ điều này:
Hãy nhấn nút đăng kí kênh “Ban nhạc Akashic – Giai điệu từ Vũ trụ” để luôn nhận được những sáng tác hay nhất, những thông điệp mới nhất nhé!
