Hừm…
Lại phải vào vai “Chị Thanh Tâm thì thầm, mách lẻo các kiểu” rồi… ![]()
Tôi không phải là chuyên gia tâm lí và phải nói thật là còn rất ngu về tâm lí nữa…
Nên từ trước tới giờ tán gái chỉ theo kiểu “một đập ăn quan” kiểu: YÊU THÌ YÊU. KHÔNG YÊU GIẢ DÉP BỐ VỀ!
Nên toàn thất bại là chính, có mấy khi được “miếng nào ra hồn” đâu… ![]()
Thế mà bây giờ lại được tín nhiệm và phải vào vai “chuyên gia tư vấn” thế này thì có khi mở văn phòng tư vấn, nhẽ kiếm đủ tiền sống chăng… ![]()
=======================
HỎI:
“Xin chào Thầy. Tôi năm nay 65 tuổi , tự thấy sự tập trung của tôi kém, nên việc tập luyện hầu như ko có kq, tôi hay bị phân tâm bởi ngoại cảnh. Gần đây ở tuổi đã lớn thấy muốn đc an yên 1 chốn và khỏi bị sự tác động của các trách nhiệm v nghĩa vụ làm phân tâm quá nhiều quên bản thân và luôn cảm thấy mệt mỏi và như muốn xa rời các việc cụ thể mà có nơi tĩnh tâm thiền định và tự chăm sóc bản thân theo hướng chay tịnh hơn thì như vậy đối với gia đình có phải là ích kỷ ko? Tôi cứ phân vân mãi khó dứt ra và sắp xếp đc, mong Thầy hiểu biết có thể tư vấn thêm cho tôi hướng đúng đắn được không? Rất cảm ơn Thầy nếu đọc đc những tâm sự này của tôi!!!”
“Cảm ơn Thầy, trước đây nhiều năm, tôi từng học Thầy 10 ngày xong vì điều kiện hoặc viện lý do nhà xa nên ko kiên trì theo đc mà chỉ tự tập đc động tác Vạn bộ trường sinh . Tôi cũng tưởng Yoga hợp hơn, nhưng cứ tập lại bị đau mấy tháng ko khỏi nên lại thôi. Và từ lâu cứ chọn lọc động tác yoga tự tập tại nhà thôi và đi bộ, thích tập trung thiền nhưng ko đủ kiên nhẫn
., nên mới có tâm sự với Thầy.”
=============================
GIẢ NHỜI:
Kính gửi chị,
Tôi đọc những dòng tâm sự của chị và thấy ở đó một nỗi niềm rất đỗi con người – sự phân vân giữa trách nhiệm với gia đình và khát khao chăm sóc chính mình.
Chị hỏi: “Muốn tìm nơi tĩnh tâm, chay tịnh, tự chăm sóc bản thân – như vậy có phải là ích kỷ không?”
Tôi xin trả lời chị bằng một câu chuyện nhỏ.
==============================
「 CÂU CHUYỆN VỀ CHIẾC MẶT NẠ OXY 」
Trên máy bay, hướng dẫn an toàn luôn nhắc: “Khi có áp lực, hãy đeo mặt nạ oxy cho chính mình trước, sau đó mới giúp người bên cạnh.”
Tại sao lại như vậy?
Bởi vì nếu chính mình đang kiệt sức, đang thiếu oxy, thì không thể giúp ai được. Sẽ có lúc ta ngất đi, và lúc đó cả hai đều nguy hiểm.
Chị ơi, chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ. Đó là trách nhiệm. Là cách để chị có đủ sức khỏe, đủ năng lượng, đủ an yên để tiếp tục yêu thương gia đình, để làm tròn những trách nhiệm còn dang dở.
Một người mẹ, người bà kiệt sức, mệt mỏi, uất ức thì làm sao có thể mang lại bình an cho những người thân yêu?
========================
「 CHỮ “ÍCH KỶ” CẦN ĐƯỢC NHÌN NHẬN LẠI 」
Chị nghĩ rằng tìm một chốn an yên để chăm sóc bản thân là ích kỷ. Nhưng xin chị hãy thử nhìn ngược lại:
• Nếu chị không giữ gìn sức khỏe, một ngày nào đó ngã bệnh – lúc đó gia đình phải lo lắng, con cháu phải chạy vạy. Đó có phải là “ích kỷ” không?
• Nếu chị không có chốn an yên, tâm hồn u uất, hay cáu gắt, mệt mỏi – không khí trong nhà sẽ nặng nề, ảnh hưởng đến mọi người. Đó có phải là “ích kỷ” không?
Chăm sóc bản thân chính là cách để chị yêu thương gia đình bền lâu nhất.
============================
「 VỀ NHỮNG LẦN THỬ RỒI LẠI BỎ 」
Chị kể: đã từng học Khí Đạo 10 ngày rồi bỏ vì nhà xa, tập Yoga lại đau, giờ chỉ tự tập lẻ tẻ, muốn thiền nhưng không đủ kiên nhẫn.
Tôi hiểu. Ở tuổi 65, không phải thiếu ý chí, mà là thiếu sự đồng hành.
Khi tập một mình:
• Không có người sửa tư thế
• Không có động lực để duy trì
• Không có ai chia sẻ những thăng trầm
Đó không phải lỗi của chị. Đó là bản chất của con đường tu tập – cần có bạn đồng hành.
==========================
「 HƯỚNG ĐI CHO CHỊ 」
1. ĐỪNG TỰ TRÁCH MÌNH
Chị đã 65 tuổi, đã làm tròn bổn phận với gia đình. Đã đến lúc chị được phép nghĩ đến chính mình. Không phải ích kỷ – mà là khôn ngoan.
2. HÃY BẮT ĐẦU LẠI, NHƯNG NHẸ NHÀNG
Không cần cầu kỳ, không cần nhiều.
Chị có thể bắt đầu với 3 điều đơn giản:
Một • Đi bộ hành thiền 20 phút mỗi sáng
• Chọn nơi yên tĩnh, đi chậm rãi.
• Không cần cố gắng tập trung, chỉ cần để tâm theo dõi từng bước chân.
• Nếu tâm phân tán, cũng không sao – cứ nhẹ nhàng đưa về.
Hai • Thở 1:2 – 5 phút mỗi tối
• Nằm trên giường, thả lỏng.
• Hít 3 giây – thở 6 giây, 10 – 15 hơi.
• Không cần nhiều, chỉ cần đều.
Ba • Tìm người đồng hành
Chị có thể tham gia lại lớp Khí Đạo – không phải để trở thành “cao thủ”, mà để có một cộng đồng, có người cùng tập, có thầy hướng dẫn.
Lớp học của tôi hiện nay có những học viên lớn tuổi, có người trên 80 vẫn tập đều đặn. Họ không tập để thành tích, họ tập để mỗi ngày được sống an yên hơn một chút.
3. VỀ “SỰ PHÂN TÂM”
Chị nói: “Hay bị phân tâm bởi ngoại cảnh, tập trung kém.”
Ở tuổi 65, đó là điều tự nhiên. Tâm người già như cây đại thụ – càng lớn tuổi, càng nhiều cành lá. Không thể bảo cây đừng có lá.
Thiền không phải là không có suy nghĩ. Thiền là khi suy nghĩ đến, biết nó đến, rồi nhẹ nhàng quay về hơi thở. Mỗi lần quay về, đó là một lần tập.
=====================
「 LỜI KẾT 」
Chị thân mến,
Ở tuổi 65, chị đã cho đi rất nhiều. Cho gia đình, cho con cháu, cho công việc. Đã đến lúc chị được phép cho chính mình một khoảng lặng.
Không phải ích kỷ. Đó là tình yêu thương dành cho bản thân – thứ tình yêu mà nếu thiếu, ta không thể yêu thương ai khác thật sự.
Chị hãy đến lớp. Không phải để “tập luyện” như một nghĩa vụ, mà để gặp những người đồng cảm, để được hướng dẫn nhẹ nhàng, để mỗi ngày có thêm chút an yên.
Tôi và các học viên trong lớp sẽ đón chị với tất cả sự trân trọng.
===========================
OM MANI PADME HUM
Trần Hoài Văn
Chưởng môn Khí Đạo Himalaya tại Việt Nam
============================
P/S: Chị đừng lo về việc “không theo kịp”. Trong lớp tôi, ai cũng tập theo khả năng của mình. Không so sánh, không áp lực. Chỉ có những người cùng nhau đi tìm sự an yên. ![]()
