Hôm nay lại quay về với Cụ Nguyễn Bính, cả nhà nhé!
Nhưng đã nói, mình thích Cụ Nguyễn Bính lắm…
Mặc dù sinh ra ở nhà hộ sinh “Cây đa nhà bò” (Lò Đúc – mà chẳng hiểu sao lại có cái tên ngộ thế không biết…?) và lớn lên suốt ngày trèo me trèo sấu ở vỉa hè Hà Nội với đủ trò nghịch ngợm, lêu lổng… Nhưng mình cực thích làng quê.
Có lẽ vì hồi bé, khi mới được 3 tháng tuổi thì mẹ ốm nặng, mình được bà nội đón về Hải Hậu, Nam Định nuôi cho tới khi 5 tuổi mới “trả về nơi sản xuất”. Thằng bé 5 tuổi “ta đã trở lại, lợi hại hơn xưa”, suốt ngày âu yếm chửi mấy thằng bạn học vỡ lòng “Địt cụ thằng mặt NỒN”… (ông bà nào người Nam Định vào đây chứng giám hộ mình rằng đây là câu nói rất phổ biến và đầy yêu thương của dân Nam Định nhá…
)
Sau đó, mỗi năm, cứ đến hè, mẹ lại cho mình về với bà nội ít nhất 1 tháng. Mình gặp lại mấy thằng bạn trẻ trâu, ra đồng chăn trâu, học cưỡi trâu, mò cua bắt ốc, bắt chuột đồng (loại bao tử) nướng lên ăn rau ráu…
Lớn thêm tí nữa, theo ông chú họ đi tán gái (ông này hơn mình 8 tuổi, thuộc diện ăn chơi nhất phố thị, là một tay “bán giời đéo văn tự”).
Hai thằng mặc quần bò Levis, diện áo xanh trứng sáo, đi dép tông Lào gan gà tóc dấp nước lã rồi lấy liềm hơ nóng áp vào cho thêm phần bồng bềnh… Đèo nhau vào tận mấy làng sâu tít bên trong (mà ông chú họ gọi một cách khinh bỉ là “bọn cua đồng xa đường quốc lộ biết địt gì…”)…
Hai thằng đèo nhau dễ đến dăm cây số vào xứ “cua đồng”. Gặp một đám các em gái đang chổng đít cấy lúa.
Hai thằng bèn dừng xe lại, rút thuốc ra châm lửa rồi cắm vào mõm, lệch cả bên mép (có mỗi mấy điếu Du lịch đầu đót phải dành dụm từ hôm trước. Hồi đấy thằng nào hút thuốc đầu lọc là oách lắm rồi. Chứ bọn ở quê, nhất là “xứ cua đồng biết địt gì” thì toán tóp má rít thuốc lào thối cả phổi lẫn mồm…).
Mấy em “cua đồng” đang cấy lúa lập tức ngẩng lên nhìn hai thằng trai phố (chỗ nhà bà mình ở ngoài mặt đường tỉnh lộ nên mặc nhiên được coi là “mấy thằng dân phố xá”).
Mình thấy trong bọn có mấy ẻm khá xinh, mặn mòi lắm… Mặc dù ăn mặc nhem nhuốc nhưng tươi giòn, lúc cúi xuống cấy lúa cũng thấy thoang thoáng “vếu” mẩy và trăng trắng… Hồi đấy mình chừng 15, 16 gì đó nhưng cũng biết “nuốt nước bọt” rất ác rồi… ![]()
Thằng chú mình đang tìm cách “thả thính” nói lời ong bướm thì một em tầm 17-18 gì đó trông rất tinh nghịch, liếc xéo một cái (đéo biết là liếc thằng chú hay thăng mình) làm một câu: “Hai anh gì ơi, đi đâu mà diện quần xanh công nhân “chững vấy”. Xuống đây cấy lúa với bọn em đi”
(Mở ngoặc đơn: “chững vấy” dịch ra tiếng Kinh nghĩa là “diện thế”).
Thằng chú nghiến răng lẩm bẩm “Địt cụ mấy con mặt NỒN, quần bò Levis mà nó bảo quần xanh công nhân”…
Nhưng cũng chỉ lẩm bẩm được đến thế thì “mấy con mặt NỒN” nhất tề chạy ào lên bờ, kéo hai thằng “phố xá” xuống ruộng, lấy bùn bôi hết lên người và cười nhặng xị vang cả cánh đồng…
Hai thằng lấm như trâu đất nhưng không thấy buồn tí nào vì thằng chú tranh thủ tay bóp tay móc được mấy em… Còn mình thì chưa bạo tới mức đó mà chỉ ngây người đứng ngắm một con bé công nhận là xinh, da ngăm ngăm, vú to lắm (ấy là đoán thế chứ có dám bóp như thằng chú đâu) và “nuốt nước dãi”…
Con bé đấy thấy mặt mình thộn ra lại càng tỏ vẻ thích thú, cầm cả nắm mạ gí vào tay mình rồi kéo mình ra một chỗ dậy “cấy lúa”…
Mình lúc đó đơ cmn cả người ra… Nó bảo làm gì thì làm nấy…
Nó hỏi mình mấy tuổi? Mình lập tức nói phét là 18 tuổi (chắc phải ăn gian thêm ít nhất 3 tuổi). Nó bảo “Đằng ấy bằng tuổi tớ. Có vợ chưa?”
Tất nhiên mình lắc đầu vì chưa có thật. Mà kể cả có rồi thì cũng phải lắc nhiệt tình.
Nó thần mặt ra: “Thế có muốn lấy vợ quê không?”
Mình lập tức gật đầu: Có, có chứ! (nói không chớp mắt, không suy nghĩ một giây. Nhưng mãi sau này, mình hiểu đó là khoảnh khắc thật thà nhất đời của mình với đàn bà thì phải…)
Đại loại là thế… Bên kia thằng chú tranh thủ bóp, móc…
Bên này mình và em gái đen giòn vú to mông nở nói câu chuyện có vẻ lãng mạn hơn…
Thế rồi chia tay, hai con trâu đất lên xe đạp đèo nhau về…
Mình quay lại thấy em gái (mẹ kiếp, ngu thế, tên cũng không nhớ mà hỏi) cứ đứng nhìn theo…
Mẹ kiếp, hồi đó không có điện thoại, thậm chí điện thoại còn là từ mới đối với đại đa số người Việt. Chỉ có mỗi cách duy nhất liên lạc là viết thư tay…
Nhưng hồi đấy mình cũng chẳng có địa chỉ của em ấy (thực ra là chị vì hơn 3 tuổi). Chỉ biết là ở ngay xóm ngoài…
Hè năm sau, mình sốt ruột đòi mẹ cho về quê ngay ngày đầu tiên mặc dù mẹ bảo “Sang năm lên lớp 12 rồi, ở lại mà lo học thi”.
Mình hăm hở sang nhà thằng chú định rủ vào “xứ cua đồng” thì thằng chú lấy cmn vợ rồi, bị quản, không đi được…
Thế là mình đạp xe lọc cọc ra chỗ ruộng lúa năm xưa, mặc cho mưa như roi quất vào mặt…
Chẳng thấy ma nào… Chỉ có cánh đồng mênh mông với những cơn gió thổi hết sức man rợ (hôm đó là một ngày trời gió bão)…
Mình đạp xe vào xóm ngoài…
Lượn lờ trước cả chục ngôi nhà như thằng dở… May mà hồi đó chưa có nạn trộm chó. Chứ như bây giờ có khi bị cả xóm ra oánh hội đồng rồi cho lít xăng thiêu sống…
Mãi, đến lúc người ướt như chuột lột, lạnh run cầm cập thì mới lủi thủi, lếch thếch ra về…
Năm sau mình thi đại học, nhờ quay cóp giỏi nên không những đỗ mà còn đủ điểm đi nước ngoài…
Bố mẹ mình đón bà nội lên Hà Nội ở một thời gian nên mình không có cơ hội về quê nữa… Vả lại cũng bận rộn chuẩn bị cho việc nhập học ở khoa dự bị để học tiếng Nga…
Thế rồi… năm tháng trôi đi như bóng câu qua cửa. Năm nay mình đã 58. Còn ẻm phải ngoài 6 xịch…
Chẳng hiểu bây giờ gặp lại, mình có nhận ra em không?
Và em nữa…?
======================
Ôi, mải tám quên mất: Hôm nay mời các bạn nghe bài “Chân quê”nhé!
Bài thơ này đã được anh Trung Đức phổ nhạc và Quang Linh thể hiện rất thành công.
Nhẽ nếu khôn thì nên tránh “tượng đài” này ra, tìm bài khác mà “nghịch”.
Nhưng tính mình lại dở hơi: Càng khó càng muốn làm!
Vì vậy mới có bài cho các bạn “quẩy” đây.
Vừa nghe hát – nhớ bật nhạc to lên, vừa quẩy nhé!
Đảm bảo cực oách luôn!
Dân Khí công Himalaya không làm gì mà không OÁCH cả đâu!
Thật, thề mả bố thằng nào nói điêu!!!
