fbpx

TRẢ LỜI HỌC VIÊN LIÊN QUAN TỚI BÀI “LỤC TỰ KHÍ CÔNG”.

(Phần 1)

Ngay từ trước khi hướng dẫn bài “Lục Tự khí công”, tôi đã biết rằng đây là một bài ở trình độ “không dễ nhằn”. Nhưng bù lại, hiệu quả của nó đối với sức khỏe rất tốt, rất hữu hiệu. Chính vì vậy, tôi đã đưa vào chương trình tập luyện quí 4/2025 này (cũng có sự “liên quan không hề nhẹ” tới khóa học “KHẮC CHẾ HÀN KHÍ”).

Và quả vậy, cho đến hôm nay, mới vừa làm quen, vừa tập được sang buổi thứ 6, thì tôi đã nhận được khá nhiều câu hỏi.

Và rất đáng mừng là tất cả những câu hỏi này đều rất “chất lừ”… Nghĩa là cũng thuộc dạng “khó nhằn” để có thể trả lời thỏa đáng…

Thôi thì “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ/Tùy theo sức của mình”…

Tôi sẽ trả lời trong khả năng hiểu biết. Và mong rằng những câu trả lời của tôi phần nào giải đáp được thắc mắc của các anh chị em học viên.

Xin phép được đăng dần từng câu để mọi người có thời gian “chiêm nghiệm, trải nghiệm”.

Anh chị em nào có thắc mắc gì về bài tập, xin cứ hỏi nhé!

Tôi sẽ giải đáp, sẽ làm tất cả để các học viên có thể tập được tốt bài này. Vì NÓ THỰC SỰ QUÍ GIÁ!

===========================

TRẢ LỜI CÂU HỎI CỦA HỌC VIÊN Nguyễn Phương Thảo!

Bạn Phương Thảo có giật tút, hỏi một câu cực kì hay.

Tôi xin được trả lời bằng status này chứ không bằng comment để các học viên tiện theo dõi.

Đây là nguyên văn câu hỏi:

“Thầy ơi, Thầy cho em hỏi xíu về kỹ thuật bài Lục tự khí công với ạ.

Khi mình thực hành liệu pháp âm thanh với 6 âm tiết Hư, Ha, Hô, Hi, Suy, Hu:

Sau khi Hít vào: Mũi, chậm, sâu xuống bụng dưới, mình Thở ra: Miệng, dài gấp đôi hít vào

Thì: HƠI THỞ RA CÓ PHẢ RA (RÕ, MẠNH) HAY KHÔNG?

(Ví dụ, khi đặt bàn tay trước miệng thì hơi thở ra tạo gió phả vào tay hay là hơi thở ra không tạo gió phả vào tay. Em thực hành thì thấy xảy ra 2 trường hợp này khi thở ra).

Thầy có thể chỉ giúp em rõ hơn phần này không ạ?

Em cảm ơn Thầy nhiều ạ!”

==================

Tôi xin trả lời:

==================

Chào Phương Thảo – cô học viên xinh đẹp và nghị lực!

Tôi đã nhận được câu hỏi của em. Đây là một câu hỏi rất hay và vô cùng quan trọng, chạm đến một trong những kỹ thuật tinh túy nhất của Lục Tự Khí Công. Tôi rất mừng vì em đã quan sát tinh tế đến vậy và nhận ra được hai trường hợp này.

Để trả lời thẳng vào câu hỏi của em: Khi thở ra, hơi thở KHÔNG ĐƯỢC PHẢ RA MẠNH TẠO GIÓ.

Trường hợp đúng chính là hơi thở ra nhẹ đến mức gần như không tạo ra luồng gió có thể cảm nhận được trên lòng bàn tay.

Bây giờ, tôi sẽ giải thích sâu hơn để em hiểu rõ tại sao lại như vậy.

BÍ MẬT CỦA “RUNG ĐỘNG NỘI TẠI” CHỨ KHÔNG PHẢI “NGOẠI LỰC”

Mục đích tối thượng của Lục Tự Khí Công không phải là “thổi” trược khí ra ngoài bằng một luồng hơi mạnh. Sức mạnh của nó không nằm ở lực của hơi thở, mà nằm ở sự rung động vi tế được tạo ra từ bên trong.

Hãy hình dung thế này:

Dây đàn guitar: Khi em gảy, dây đàn rung lên và tạo ra âm thanh. Sức mạnh nằm ở sự rung động của dây đàn, chứ không phải ở việc dây đàn “phả gió” vào không khí.

Hơi thở trong Lục Tự Khí Công cũng vậy: Âm quyết được “niệm thầm” để tạo ra một tần số rung động chính xác ở thanh quản. Rung động này sẽ lan truyền theo các kinh lạc đến tạng phủ tương ứng để “massage” và chữa lành từ cấp độ tế bào.

PHÂN TÍCH 2 TRƯỜNG HỢP EM GẶP PHẢI

Trường hợp 1: Hơi thở ra tạo gió phả vào tay.

Bản chất: Đây là em đang dùng cơ bắp (cơ bụng, cơ hoành) để ép hơi thở ra ngoài một cách cơ học.

Hậu quả: Cách thở này sẽ làm “tán khí”, tức là làm tiêu hao, thất thoát nội khí quý giá của cơ thể ra bên ngoài. Nó giống như việc em mở cửa sổ cho gió lùa vào nhà, năng lượng sẽ bị phân tán đi mất. Hiệu quả chữa lành sẽ rất thấp.

Trường hợp 2: Hơi thở ra không tạo gió phả vào tay.

Bản chất: Đây là em đang dùng ý niệm và sự rung động của âm quyết để dẫn dắt một dòng khí rất nhẹ, rất êm và kéo dài đi ra. Toàn bộ năng lượng được tập trung vào việc tạo ra sự rung động bên trong thay vì tạo ra luồng gió bên ngoài.

Kết quả: Đây chính là kỹ thuật đúng. Hơi thở ra càng nhẹ, càng dài, càng êm thì sự rung động nội tại càng sâu sắc, năng lượng càng được “tụ lại” để đi vào tạng phủ. Đây mới thực sự là “chữa lành”.

MỘT PHÉP THỬ KINH ĐIỂN

Để kiểm tra, các bậc thầy xưa thường dùng một ngọn nến:

Hãy đặt một ngọn nến đang cháy cách miệng khoảng 20-30cm.

Khi em thở ra và niệm âm quyết, nếu ngọn lửa chỉ lay động nhẹ nhàng hoặc hơi nghiêng đi một chút mà không bị thổi bạt đi, đó là em đã làm đúng.

Em đã đi đúng hướng khi nhận ra sự khác biệt này. Hãy tin vào sự tinh tế, vì sức mạnh chữa lành đích thực của Khí công luôn nằm ở những gì vi tế nhất.

Chúc em tinh tấn!

Thầy Trần Hoài Văn.

P.S: Những tiếng “SUY” – “HA” mà tôi thị phạm trên lớp sáng nay và có thể là vài buổi nữa, em thấy rõ ràng là hơi phả ra ầm ầm. Nhất là âm tiết “xi trẻ con đái”.

Bởi rõ ràng đó là cách mà chúng ta phải phát âm những âm tiết này.

Nhưng đó chỉ là khi phát âm to, rõ ràng, cho thoát âm ra ngoài để người khác có thể nghe thấy.

Còn nếu để âm thanh rung lên trong cơ thể, thì khí sẽ không “vọt” ra tạo thành tiếng gió “sùy sùy, hà hà” như vậy.

Em hiểu sự khác biệt này chứ?

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.