fbpx

TUỔI GIÀ ĐÁNG SỢ NHẤT LÀ GÌ? KHÔNG PHẢI BỆNH, MÀ LÀ SỰ CÔ ĐƠN?

(Series: Đối thoại với Vô cùng – Tập 3)

HỎI: “Thầy ơi, năm nay em 50 tuổi. Con cái lớn rồi đi học xa, chồng thì bận rộn tối ngày. Chiều về nhìn căn nhà trống huếch, em thấy hụt hẫng và cô đơn kinh khủng. Con sợ cứ đà này về già em sẽ trầm cảm mất. Làm sao để hết cảm giác bị bỏ rơi này hả thầy?”

=======================

TRẢ LỜI:

Chào bạn, người đang đối mặt với “Hội chứng Tổ Rỗng”!

Tôi hiểu cảm giác đó. Cả tuổi thanh xuân bạn ồn ào vì tiếng khóc cười của con trẻ, giờ bỗng dưng mọi thứ im bặt. Sự im lặng đó quả thực đáng sợ với người chưa quen.

Nhưng hãy để tôi lật ngược vấn đề giúp bạn: Bạn đang “CÔ ĐƠN” (Lonely) hay bạn đang được “TỰ DO” (Solitude)?

Hai trạng thái này nhìn bên ngoài thì giống hệt nhau (đều là ở một mình), nhưng bên trong thì khác một trời một vực:

• Cô đơn là khi bạn ở một mình và thấy thiếu thốn, đau khổ, khao khát ai đó đến lấp đầy khoảng trống. Đó là tâm thế của người ăn xin tình cảm.

• Tự do (Độc hành) là khi bạn ở một mình và thấy trọn vẹn, bình an, tự tại. Đó là tâm thế của bậc Đế vương trong vương quốc tâm hồn mình.

Người đời sợ ở một mình vì họ không biết chơi với chính mình. Khi không có ai để nói chuyện, họ thấy chán ngán bản thân.

Nhưng với người tập Khí công, “Một mình” là một ÂN HUỆ. Tại sao? Vì chỉ khi yên tĩnh tuyệt đối, bạn mới nghe được tiếng nói của người bạn tri kỷ nhất đời mình: CƠ THỂ BẠN.

• Đã bao lâu rồi bạn không thực sự hỏi thăm lá gan của mình đang mệt thế nào?

• Đã bao lâu rồi bạn không cảm nhận hơi thở đi vào đi ra, nuôi dưỡng từng tế bào?

Khi bạn tập Khí công, bạn quay vào bên trong (Nội quan). Bạn dẫn Khí đi chu du khắp cơ thể. Bạn mỉm cười với trái tim, bạn vỗ về đôi thận. Lúc đó, bạn bận rộn vô cùng! Bận rộn trong niềm hân hoan của sự kết nối. Làm gì còn thời gian mà thấy cô đơn?

Lời khuyên của tôi: Đừng biến con cái hay bạn đời thành “bình oxy” của mình. Họ là người đồng hành, họ không có nghĩa vụ phải làm bạn vui cả đời. Con cái lớn thì phải bay, đó là quy luật.

Thay vì ngồi chờ ai đó về gõ cửa, hãy trải thảm ra và tập một bài khí công. Hãy biến căn nhà vắng trở thành một Thiền đường. Khi nội lực của bạn đủ đầy, bạn sẽ thấy: Hạnh phúc tự thân mới là hạnh phúc vĩnh cửu.

Hãy nhớ: “Chỉ những ai không chịu nổi chính mình mới sợ sự cô đơn. Còn người có nội lực, họ gọi đó là sự Tĩnh Lặng Huy Hoàng.”

(Còn tiếp…)

#KhiCongHimalaya#TranHoaiVan#DoiThoaiVoiVoCung#CoDonVaTuDo

==================

P.S: Mà Tết nhất đến nơi rồi, bạn đã sắm sửa, mua bán gì chưa? Thay vì ngồi tự kỉ thì hãy “nhấc mông lên” dọn dẹp nhà cửa, lau dọn bàn thờ đi.

À, hôm nay hình như là cúng Ông Công Ông Táo thì phải?

Vừa làm vừa nghe bài hát này cho vui nhé!

BAN NHẠC AKASHIC TẶNG BẠN CẢ CHÙM BÀI HÁT CỰC KÌ ĐỈNH VỀ CHỦ ĐỀ TẾT.

LINK Ở COMMENT ĐẦU TIÊN. NGHE LÀ HẾT TỰ KỈ NGAY… 😜😁😁

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.